Page 35 - nguoi anh hung chan dat
P. 35

36                         T rú c  Phương





           mê  thiếp.  Gặp  ông  già  với  chiếc  roi  mây  lên  nước  bóng  lộn.  Găp  bà  mẹ
           đỡ  lời  cho  con  trai.  Gặp  ông  anh  Hai,  anh  Ba  khen  chú  em  thứ  Bảy  có
           phúc,  mới  đi  theo  Cách  mạng  chưa  giặt  hết  cục  xà-bông  đã  được  xuống
           tàu  đi  ra  Bắc.  Mai  mốt trở về tha  hồ  mà làm  thần  hoàng vô  miễu  ăn  xôi,
           ăn bánh.  Mơ đánh trận.  Mơ bị bò đá chỗ khó  nói nên lời.  Mơ phóng trâu,
           đua  bò,  cưỡi  ngựa.  Người  bắt  đầu  lơi  khơi,  nghiêng  ngả.  Mấy  ngày  đầu
           mỗi  ngày  một  lẩn  vệ  sinh  đại  tiện.  Mấy  ngày  sau  hai  ngày  mới  sắp  hàng
           chen nhau một lần.  Rồi tới ba ngày trong bụng không có gì để thải ra nữa.
           Chả thiết ăn uống gì.  Coi đồng hồ.  Đã mấy lần hơn kém  15. Người ta bấm
           tay  đếm  ngày.  Riêng  Bảy  thì  không  cần  đếm,  chừng  nào  tới  cũng  được.
           Một  ngày là một phần  của  hai  năm.  Sợ thời  gian trôi  qua  nhanh,  nó  hết.
                 Ấy rồi  một buổi  sáng  đẹp  trời,  mặt  trời  như  cười  từ  dưới  biển  cười
           lên,  mọi  người  chuyền  tai  nhau  tin  đến  bãi  biển  Sầm  Sơn,  thuộc  tỉnh
           Thanh  Hóa,  quê  hương  của  người  anh  hùng  Lê  Lợi,  Lê  Lai  lừng  danh
           trong lịch sử đánh  quân Minh.  Nghe là nghe vậy, chứ Bảy nào biết Lê Lai,
           Lê  lợi  thời  nào,  khởi  nghĩa  ra  làm  sao.  Cứ  nhao  nhao  chờ  lên  bờ.  Sướng
           thật!  Một  sư  đoàn  lính  Việt  Minh  đã  vượt  nghìn  cây  số  vê'  điểm  tập  kết
           theo  tinh  thần  Hiệp  định  Geneve.  Lúc  nẩy  Bảy  mới  biết  mình  ở  trong
           một  đơn  vị  to  như  vậy.  Nhạc,  cờ,  khẩu  hiệu,  cán  bộ,  thanh  niên,  phụ  nữ
           thật xinh  đẹp,  thật  đông  đúc,  xếp  hàng  chờ  dày chật  như  nêm,  dàn  hàng
           ngang,  hàng  dọc  trên  bãi  biển.  Những  làn  sóng  vẫy tay  cứ  trào  lên,  dâng
           lên  từ  mặt  đất  không  dứt.  Những tiếng hoan  hô  không  ngừng.  Và  những
           tràng pháo  nổ...
                 Đoàn quân với đủ thứ y phục, xếp hàng đều bước lên bờ.  Lại những
           cái  ôm  siết  nồng  đượm  còn  hơn  cả  lúc  chuẩn  bị  xuông  tàu  ra  đi.  Nhất
           là  những  anh  lính  miền  Nam  trọ  trẹ  giọng  Bắc,  những  người  đã  ra  đi  từ
           ngày rẩm  rập Nam tiến mùa thu, mùa đông năm nào.  Một không khí náo
           nhiệt,  tưng  bừng  và  thiết  tha  trìu  mến  mà  chưa  lẩn  nào  Bảy  được  trông
           thấy.  Nụ  cười  trên  môi  người  làm  sáng cả đất  trời.
                 Bảy  tính  chạy  cho  đã  sau  mười  ngày  ngồi  một  chỗ  cuồng  chân.
           Nhưng  vừa  nhổm  người  đổ  về  phía  trước  thì  lập  tức  chúi  nhủi,  muốn
           cắm  đầu  xuống  đất.  Mặt  đất  bắt  đầu  tròng  trành  như  mặt  biển  lúc  sóng
           gió. Người ta bảo là say sóng nguội.  Phải mất mấy ngày thì cơn say mới đi
           qua.  Người lại  nhẹ  nhàng,  ngay ngắn.  Ăn  uống thì  thịnh  soạn  chưa  từng.
           Mỗi  ngày  một  đĩa  thịt  bò,  không  bò  thì  thịt  trâu  xào  rau  muống  và  bao
   30   31   32   33   34   35   36   37   38   39   40