Page 33 - nguoi anh hung chan dat
P. 33

34                         T rú c  Phương





            chảy đến  đâu  rát buốt  đến  đó.  Hai  năm  chứ  ít  ỏi  gì  đâu.  Hai  lần  Tết.  Hai
            mùa  cộ  lúa,  làm  rơm,  hai  mùa  cá  cạn.  Hai  mùa  săn  chim,  đào  chuột,  bắt
            dế,  nướng  ốc,  nướng  cua,  thả  diều,  đánh  trận.  Hai  mùa  nước  nổi  đi  trể
            cá lòng tong,  cá  nhái,  buộc xuồng vô  gốc  cà  na nghe  cá  đớp  mồi.  Hai  lần
            mưa  lâm  thâm  ướt  dầm  nón  lá  không  gặp  lại  cô  bé  thổi  đèn.  Hai  năm,
            tới bốn  mùa mưa nắng không  được đi  ngang xóm  trên  nhìn ngắm con bé
            méc thầy tội mình ôm nó chặt, xem nó bây giờ có còn  thấy ghét như hôm
            mấy thằng Tây ghé,  nó  làm  mình mắc  cỡ trước  các  bạn  cùng  học.  Không
            biết  có  phải  ba  má  mình  đã  định  cưới  con  bé  ấy cho  mình  thật không...?
            Không  biết  trong  hàng vạn  đôi  mắt  kia có  đôi  mắt  nào  ngoài  đôi  mắt  mẹ
            nhìn  theo  mình  hay  không?  Nếu  có  thì  cũng  hay  đấy,  vì  ít  ra  thằng  Bảy
            chăn  bò  nẩy  cũng  làm  cho  vài  cô  gái  biết  buồn.  Làm  cho  con  gái  biết
            buồn,  biết  nhớ  không  phải  là  dễ.  Bọn  con  trai  xóm  mình  được  mấy  đứa
            mang trong  người niềm kiêu hãnh ấy đâu.  Giá  như có  cô  nàng  Bé  Ba trên
            đó  thì  hay  biết  chừng  nào.  Phải  bắt  cô  ta  buồn  để  nhận  ra  tội  lỗi  không
            đáng  được  tha  thứ  của  mình.  Rồi  sau  đó  thì  mình  có  thể...  Còn  con  bé
            thổi  đèn  đêm tháng  Mười nước nổi,  thì  thôi,  mình chia tay nhau nhé.  Hai
            năm  sau  mình  sẽ  trở vể,  và  nếu  được  thì  mình  sẽ  lên  xuồng bơi  đến  chỗ
            thổi  đèn  ngày xưa  đêm  nước  nổi.  “Đã  trót  sanh  ra  trong  trời  đất.  Phải  có
            danh  gì  với  núi  sông.”  Hay  thiệt.  Mấy  thằng  có  chữ  hơn  mình  nó  thuộc
            đâu  mấy  câu  nói  thật  hay!  Đừng  để  mái  tóc  huyền...  Thôi,  ở  nhà,  mình
            thiên  lý mã  nhé,  những bạn bè  thân yêu của  một thuở trâu bò,  ruộng rẫy.
            Tạm biệt!  Mình  lên  đường  đây,  những người  thương  mến  ạ...
                  Tàu chạy dần  ra  dòng  sông Cái  lớn.
                  Bốn giờ chiểu.  Ôi, con  sông Cái mới lớn chảng bà ná? Từ mẹ đẻ đến
            giờ  Bảy chưa  từng  nhìn  thấy con  sông  nào  lớn  như  thế nẩy đâu.  Nó  rộng
            bằng  20  -  30  công  bề  đứng,  dài  có  đến  500  tầm  3  thước!  Giông Nam  tới,
            sóng cao  tới  đầu người.  Nhìn  những chiếc ghe con lắc lư nhào  lượn trong
            sóng  mới hồi  hộp và thích  thú làm  sao?  Phải  ra tới  sông  Cái  mới  thấy cái
            sự  biết  lội  nó  quan  trọng  thế nào.  Ghe  thuyền  mà  bị  sóng  đánh  chìm  thì
            chỉ  có  làm  mồi  cho  hà bá  thôi.  Nhìn  những  người  phụ  nữ  chèo  ghe vượt
            qua  sóng  cả  mới  thấy họ  đáng  mặt  nữ  kiệt.  Chiếc  ghe  thấy mất  hút,  như
            vừa  bị  họng  sóng  nuốt  trửng,  lại  trồi  lên  với  sự  chèo  chống,  quăng  quật
            của người phụ nữ trong sóng gió, bão bùng.  Cảm phục!  Cả đàn  ông mười
            bảy bẻ gãy sừng trâu như Bảy cũng chưa chắc dám ra sông giỡn sóng kiểu
            nầy.  Một ngày đàng một sàng hiểu biết là vậy.  Phải đi cho biết đó biết đây;


 hu.
   28   29   30   31   32   33   34   35   36   37   38