Page 30 - nguoi anh hung chan dat
P. 30
Người anh hùng ch ân đất 31
- Dạ...
Đêm đêm chàng lính mới được phát cho khẩu súng trường Anh,
quảy cao hon đẩu, nhưng khoái còn hon là được ngồi gần đàn bà con gái.
ơi, sao cái khúc cây và sắt kia lại hấp dẫn thằng trai ruộng đồng đến vậy.
Mê mẩn suốt đêm suốt ngày với những khẩu súng. Ngủ cũng muốn ôm
nó vào lòng. Đêm gác một tiếng là đủ phiên, nhưng Bảy giành gác luôn
hai giờ, ba giờ cho cả hai, ba anh lính khác để được giữ súng lâu hơn bên
mình. Cứ thế, chẳng mấy chốc được tin Kháng Chiến quân đang bao vây
Điện Biên Phủ, bọn Pháp đang cầu viện Mỹ, và chúng có dấu hiệu sắp
thua. Bảy nghe tin mà đâm lo trong lòng, thay vì mừng, bởi cứ nghĩ chưa
làm được chuyện gì cho Kháng chiến trong tư cách anh Bộ đội Cụ Hồ, thì
Cách mạng đã thành công rồi. Trở về làng thì thật là mắc cỡ. Tưởng gì,
mới vô bộ đội, ăn chưa hết giể cơm cháy thì người ta đã lo mọi chuyện
đâu vào đấy. Họ sẽ trả mình ở đâu về đó chăng? Thắp thỏm trong lòng.
Được lệnh hưởng ứng chiến dịch Điện Biên Phủ, Bảy được phân công
cùng tổ ba người đi bắn bót. Sướng đến rân người. Vác súng đi, bắn “ào
đùng” ba viên, nhặt đem về ba cái bì đạn và một viên đạn lép. Chỉ huy hỏi:
- Lệnh cho bắn ba viên, sao mầy bắn tới bốn viên?
- Em bắn đúng ba viên, các anh xem. Còn viên đạn nầy là viên đạn
lép, không tính. - Bảy nói và nhìn mấy anh khi đưa viên đạn lép lên.
- Nhưng mầy đã bóp cò, bóp cò thì như bắn rồi?
- Các anh thông cảm, đừng tính gắt với em như vậy. Em chỉ tính
những viên nổ không thôi. Ba viên nổ, ba lẩn giặc hết hổn... nên chỉ tính
là ba.
- Còn nữa, đã dặn: bắn xong chạy về liền sao không chấp hành?
- Dạ, mình vừa bắn nó, nó bắn trả, đạn đi mịt trời, chạy xổng lưng
nó bắn chết. Chi bằng, cứ đợi nó im, mình đứng xổng lưng từ từ đi về,
khỏe trân, không chảy một giọt mổ hôi, không lấm áo.
- Đi đánh giặc còn sợ lấm áo. Đó là tiểu tư sản nghe chưa. Mai mốt
không được vậy.
- Dạ, nghe.
Khi anh Tổ trưởng Tổ Tam tam vừa đi thì anh cán bộ Tiểu đội
trưởng bước tới, vỗ vai Bảy, khen:

