Page 32 - nguoi anh hung chan dat
P. 32
Người anh hùng ch ân đất 33
thế sự nghiệp yêu nước của ông. Sau đó là nói đến Nguyễn Ái Quốc -
Hồ Chí Minh. Chuyện hay như chuyện cổ tích. Biết vậy, chứ đâu hiểu gì
ở bên trong câu chuyện ấy. Với Bảy và nhiều người lính trẻ lúc bấy giờ,
Nguyễn Sinh Sắc, Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh như Tiên Phật trên
trời. Chỉ nhớ hôm ấy là một ngày đẹp trời, nắng dịu, gió mát, không mưa,
và lòng vui phơi phới.
Trong thời gian tập kết tại thị trấn Cao Lãnh, không ngờ bà mẹ của
Bảy lại đến gặp con để tiễn đưa thằng trai lên đường! Thật là xúc động
đến nghẹn cứng cả cổ họng. Không ngờ trong đời mình lại có một cuộc
chia tay với gia đình long trọng đến như vậy. Ba Bảy không những hết
giận, không còn đòi đánh trăm roi mà còn gởi mẹ mang đến cho anh
cái đồng hồ đắt tiền - nghe đâu là của Thụy Sĩ - để làm quà kỷ niệm lúc
lên đường. Bảy là người chắc lòng chắc dạ mà cũng phải nuốt nước mắt
ngược tới mấy lẩn.
Rồi cả xóm, cả làng, cả huyện, cả tỉnh đến Cao Lãnh để làm cuộc
tiễn đưa. Thương binh, bệnh binh được trực thăng Pháp đến rước đưa đi
ra Vũng Tàu. Lẩn đầu tiên Bảy nhìn thấy chiếc máy bay trực thăng, thiệt
là ngộ. Nhớ hồi nhỏ, cứ ngửi thấy mùi xăng là cả bọn trẻ trâu lấy làm
thích thú. Nghe tiếng máy xe nổ lên là lòng thấy rộn vui. Bây giờ, mới
theo Cách mạng được vài ba tháng là đã thấy được bao nhiêu điều kỳ
lạ, ngoài sức tưởng tượng của mình. Bảy thầm nghĩ và thầm sung sướng.
Rồi bánh tổ, bánh tét, bánh ít, bao nhiêu là bánh được các bà má, các chị
mang tới làm thức ăn dự trữ cho mười ngày đi đường. Bảy cũng vẫn hai
chiếc quần xà lỏn, hai chiếc áo bà ba cũ vải săn đầm làm hành trang. Tàu
đến. Tuần tự theo đơn vị mà bước xuống tàu. Nóng đến phỏng chân. Bảy
phải lấy cái ba-lô đựng quần áo của mình mà lót xuống chân rồi kéo đi
từng bước cho khỏi phồng rộp bàn chân. Không ai hướng dẫn một chút gì
cả. Tự nghiệm ra hết. Phải mất ba tháng đi từ Lai Vung, đến kinh Nguyễn
Văn Tiếp, đến Cao Lãnh, xuống tàu nhỏ, chở từng chiếc hai trăm người
đưa ra tàu lớn của Ba Lan đậu ngoài bờ biển Vũng Tàu.
Một rừng người, rừng mắt nhìn theo dọc bờ sông dành cho ngày ly
biệt. Đôi mắt nào cũng ngân ngấn nước. Trong muôn ngàn ánh mắt ấy,
Bảy vẫn chăm chăm nhìn vào ánh mắt, vào khuôn mặt, vào bóng dáng
nhỏ dẩn, mờ dần rồi chỉ còn trong trí tưởng về người mẹ dịu hiền, nhân
hậu của mình. Lần đẩu tiên Bảy phải xa nhà và xa ba má đến như vậy.
Nam nhi chi chí mà lúc nẩy Bảy cũng nghe trong lòng nước mắt chảy dài,

