Page 34 - nguoi anh hung chan dat
P. 34

Người anh  hùng ch ân  đất                   35





       ở nhà với vợ biết  ngày nào  khôn,  quả đúng như vậy.  Còn  kia  nữa,  những
       cái  lò  gạch  dọc  bờ  sông  Cổ  Chiên  suốt  ngày ung  dung  nhả  khói  lên  trời,
       nhìn  mới  ngoạn  mục làm  sao.  Giống như thành  lũy kiên  cố  trong  chuyện
       đời  xưa.  Người  làm  gạch  lúc  nhúc  đi  bên  dưới,  kẻ  in  gạch,  người  đây xe,
       kẻ  chuyền  đất  từ  những  chiếc  ghe  chở  đất  khẳm  đừ  neo  đậu  dưới  dòng
       nước  siết,  thật  là  rộn  rịp.  Không  thấy  một  cánh  đổng  nào  chường  mặt
       ra  mé  sông.  Chỉ  có  nhà  cửa  đông  ken,  cùng với  cây  cối  um  tùm.  Truyền
       thuyết về những bẩy sấu dữ, cọp dữ, giết chết,  ăn thịt cả thân  thể người đi
       khai phá đất đai làm  sống lại trong  chàng thanh  niên tên  Bảy những ngày
       tháng mờ mịt xa xưa.  Ngủ  một  chút.  Bây giờ được  đi  theo  Bộ  đội  Cụ  Hồ
       là toại nguyện rồi...  Chỉ tiếc không nhìn được con Bé Ba, con Bé Năm thổi
       đèn, xem  nó  có  khóc,  có  cười  gì  khi biết mình  đi xa  hay không.  Tuổi  thơ
       ơi,  đồng  ruộng  ơi,  bầu trời xanh bao  la  ơi,  tạm  biệt nhá.
            Chẳng  biết  ngủ  được  bao  lâu,  mà  mở  mắt  ra,  Bảy  đã  thấy  một  bên
       là  mù  mịt,  một  bên  là  nhấp  nhô  những  cục  gù  nổi  cao  trên  bờ  xa.  Hỏi
       ra,  Bảy  mới  biết  đó  là  núi,  còn  phía  ngoài  mịt  mù  khơi  kia  là  biển.  Chỉ
       nghe nói chứ chưa hề biết biển với núi là gì.  Hóa  ra biển  nước xanh,  sóng
       trắng,  không có  bờ.  Còn  núi  thì  như  những chiếc nón lá  úp  trên  mặt  đất.
       Rồi  một  chiếc  tàu  biển  khổng lổ  hiện  ra trong  mắt  Bảy.  Không  thể tưởng
       tượng  được  có  một  chiếc  tàu  to  bằng  mấy  chục  cái  nhà  cộng  lại  như  vậy.
       Cái  ống khói của nó bự hơn  cây cột đình.  Tiếng la í ới.  Những người lính
       Ba  Lan  mặc  quân  phục  thật  đẹp  và  thật  oai vệ  đang  đứng trên  boong vẫy
       chào.  Từng đoàn  người lần lượt bước trên  chiếc  cẩu  sắt lên tàu lớn.  Thêm
       nhiều  chuyến  tàu  nhỏ  nữa  cặp  vào.  Chiếc  tàu  lớn  không  hể  nghiêng  lắc.
       Hàng  đàn  nhạn  biển  bay  đầy  trời  như  để vui  với  con  người.  Cá  lội  dưới
       biển  có  bẩy,  có  bầy,  nhiều vô  số  kể.  Mưa  một  chỗ,  nắng  một  chỗ.  Gió  rào
       rào.  Mặt  trời  chiều  nhìn  sát  một  bên.  Kiến  thức  ban  đầu  vê'  biển  đối  với
       Bảy chỉ thô sơ như vậy. Tàu xúp-lê nghe thật hùng hổn.  Cái nhà sắt khổng
      lồ  bắt  đẩu  chuyển  mình.  Nó  thở  khằn  khặc  ra  khói.  Nó  bắt  đầu  trườn  đi
      trên  nước.  Lại  nhớ  đến  lương  khô.  Ăn,  uống.  Đi vệ  sinh.  Ngắm  trời  mây,
      biển  xanh.  Và  ngủ.  Ngủ,  ăn,  vệ  sinh,  ngắm  trời  sao  mây  nước.  Rồi  sóng.
      Lượn sóng dài bằng  5  công đất.  Con  tàu lúc  đầu  chi  chao  nhẹ.  Rồi  những
      con  sóng to  hơn  mẫu  đất trồi lên  từ biển.  Con  tàu khuyết sâu xuống biển
      rồi  nổi  lên  như  trững  giỡn,  nô  đùa.  Rồi  người  người  tranh  nhau  ói,  ôm
      ngực,  ôm bụng mà ói  đến  khô  rọp  người.  Bảy chỉ nhờn nhọn mà chưa ói.
      Cố  nhắm  mắt  nín  nhịn,  không  nhìn  ai.  Rồi  liu  thiu  ngủ.  Rổi  chập  chờn
   29   30   31   32   33   34   35   36   37   38   39