Page 262 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 262

pbẵn  Irre và  khu  trục.  Hai  ngồi nhà,  sáu  cải  hSm.  Một  tay
        chị  làm  khàng  xuề,  chị  phải  nhờ  hà  con  trong  xóm  mỗi
        ngưòi giúp  cho  một  tay.  Bà  con  trong  xóm  ai  cũng  phải lo
        đào  hàm,  nên  không  giúp  được  chị  nhiều  lắm.  Bà  con chỉ
        đào  giúp,  còn  phần  đắp  đát  chung  quanh  và  nắp  ham  là
       phần  cũa  chị.  Máy hay  hắn hàng ngàv,  việc đào hầm  không
       thề chần  chò’ dược.  Chị  huy  động  cả  ha  đứa  con  lớn  cùng
       làm vỏi  chị,  từ  đứa  thử  hai  đến  đứa  thử  tư,  chị  làm  cả
       ban  đêm.  Phải  mất  đến  nửa  thảng, chị  mỏi đắp  xong sáu
       cải hầm.

            Hai ngôi nhà,  sáu  cải hììm,  sảu đứa con,  chị chia ra  làm
       hai.  Ba  đứa lởn  ở  cùng một  nhà  do  đứa  thử  hai  coi  sỏc. Ba
       đứa  nhỏ  thì  ở vối  chị. Đêm  chị không  dám  ngủ say.  Có thế
       nói  chị vừa  ngủ  vừa  lắng  nghe  tiếng  máy bay.  Hễ  cỏ  tiếng
       mảy  bay là  chị tốc  dậy,  gọi Gác  con  chạy ra hầm.

            Thấv  chị vất  vả,  cỏ  lần  anh  Bảy  muốn  xin  về  xã  công
       tảc  đề  cùng  chị  nuôi  giữ  con,  nhưng  chị  khổng  muốn.

            Chị nỏi :
            —-  Nếu mình làm nuôi  đưọ’c  sáu  đửa con như em  thì  cử
       về,  em  sẽ  đi  thoát ly  cho...                      1
            Nghe  chị  Bảy  bảo  vậy,  anh  Bảy  đành  rút  ý kiến.
            Những  lủc bị  bom,  bị  trực  thăng,  chị  thường nghĩ,  nếu
       có  anh Bảy  ở nhà,  chắc  chị  đổ- vát  vả  hon,  chị  đố‘ lo  đơ  sợ
       ho-n. Vừa ôm  đứa con nhỏ hai tuồi, chị vừa mong anh  Bảy, chị
       tưỏ*ng  như anh Bảy  đang  vưọt  qua  bom  đạn  mà  trỏ* về  với
       chị,  vói  con.  Trong  tưởng tượng của chị,  hễ  cỏ mặt anh Bẳy
       là  bọn  giặc  sẽ  rút  đi  và  mọi  việc  sẽ  trỏ’  lại  yên  lành.
       Chị  vừa  nghĩ  vừa  định  bụng, khi  máy  bay  rút  đi,  bưỏ-c
       ra  khỏi  hầm,  chị  sẽ  viết  thư  cho  anh  Bầy  về  ngaỹ.
       Nhưng  sau  khi  mảy  bay  rút  đi,  đàn  con  chị  chui  ra
       khôi  hầm,  chạy  đến  quấn  theo  chị  ciròi  nói  thì  những
       ý  nghĩ  ấy  biến  tan  đi  không  đề  lại một  dấu vết gì,  như


                                                                 255
   257   258   259   260   261   262   263   264   265   266   267