Page 264 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 264
chủng nựng, chúng hồn, chúng bống, chúng nói đã đứt vởi
nhau, choi đùa vỏ'i nhau đã rồi, chúng mới chịu ặn.
Buỗi coin chiều nay cỏ canil chua, cả rỏ và cả trê kho khô,
bọn nhỏ ăn rất ngon. Đứa chan, đứa gắp, đứa húp xì xụp.
Nhìn các con ăn ngon lành, chị lvhồng muốn đi. Chị thắp
một ngọn đèn nhỏ đễ gần mâm, đủ soi rổ mâm com cho các
con và nhìn ngổm từng đứa. Sáu đứa mặt đứa nào cũng tròn
đầy xinh xắn như của mẹ và đứa nào cũng giống đỏi mat
sáu và hoi buồn của cha. Sáu đứa hao hao giống nhau, nhưng
mỗi đứa có một tính riêng. Con lớn tỉnh điềm đạm, mới
mười hai tuồi mà nói năng như người lớn, nỏ ăn từ tốn,
biết nhường phần ngon cho em, thằng thử ba mười tuổi,
thằng liếng khỉ nhất nhà, thích làm giàn thun bắn chim, nỏ
chan húp lia lịa. Đứa con gái thứ tư tám tuồi, người mảnh
khảnh, mắt sáng, mòi mỏng, miệng nói tỉa lia, nỏ gắp từng
miếng cả nhỏ, ăn nhỏ nhẻ như mèo. Thằng hăm sáu tuồi,
đầu nhiều ghẻ, cạo trọc như bòng gáo, thẳng ít nói mà cọc,
nó ăn chậm chạp nhưng đã gắp cá thì gắp nguyên con, đứa
con gái thứ sáu bốn tuồi, thì hiền như chị. Nó vừa mỏ'i tập
cầm đũa, nó và com bằng đũa, nhưng ăn cả thì bốc bằng taỹ.
Còn thằng thứ bảy hai tuồi thì nằm trên vế chị, vừa nẳm
vừa nhai.
Thật đầm ăm !
Ngoài kinh có tiếng vọng vào :
— Cô Bảy oi ! Đi chưa ?
tìó là tiếng gọi của cò Lành. Chị Bảy quay mặt ra cửa
nói vói ra :
— Chừ tao một chút ! Yô đàv chơi. Chị đưa tay đõ’ Ịấy
đầu thằng con nhỏ, vừa nựng cằm thằng con, vừa đề nhẹ nó
xuống đệm :
— Con ở nhà, mả đi cấy. Ớ nhà ngủ với chị hai nghen
con.
257

