Page 265 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 265
1
Lành, cỏ đu kirh bưỏ-c vào nhà. Đỏ là cỏ gái mư'ri tám
tuôi, ngưòi mập mạp khỏe mạnh, vai mang cây CKC, khăn
rằn quấn choàng qua mặt tay cầm nọc cay (1), lưng that băng
đạn, bình toong và một nắm cơm gỏi trong ny lỏng xanh.
Lành là cháu chồng của chị. Thay Lành, may đứa ubỏ nhao
lèn, buông đũa chạy ùa vào ngưừi cồ. Đứa nhạnh chán nhát
ỉà thằng Ba, nỏ reo lên :
— Chị Lành cỏ sủng ! Nỏ lao tỏi, hai tay ôm lăv báng
súng, kéo trì xuống.
— Cho em xem.
Đứa thứ hai rày em :
— Ba ! Mầy làm gì kẻo chị ấy dữ vậv hẵ ? Mày lây
sủng làm gì ?
Thẳng Ba như khỏng nghe thấy tiếng la rầy của chị, nỏ
cứ kéo lẩy cây súng, khiến cô du kích Lành phải ràn ngưòã
xuống, mặt nhăn nhỏ :
— Đau vai chị. Buông ra ! Súng thiệt chỏ’ súng cAy sao
mà đòi. Chị lên đạn rồi, dang ra.
Những đứa nhỏ đều dạt ra, còn thẳng Ba thì cử đeo
dính cảy súng.
Chị Bảv đang lom khom quán dây thun túm quần đè
chống đỉa, quay lại nạt lỏn :
— Ba ! Và chị trừng mắt nhìn nỏ. Thẳng Ba không trì
níu cây súng nữa, nhưng cũng chưa chịu lui ra. Nó nhìn
Lành, nhìn qua mấv đứa em, rồi nhìn mẹ và hỏi :
— Sao mả khổng lãnh súng má ?
Chị Bảy đưa mắt lưòm con, rồi nạt lỏn :
• * — Mày biết gì mà hỏi Î Về nhà bỏn kia. Đi ! Đi I
( 1 ) Cây CỌC đe c2y 1-uộng đẵt . ứng.
258

