Page 266 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 266
Thằng bẻ khòng hiều sao mẹ nỏ lại nồi giận, nỏ ngồi
im và muổn khóc.
Càu hỏi vô tình của con làm cho chị nhở đến chuyện
lanh súng, chị thẫy ngưọ-ng vói Lành và khố tâm. Trong
thảng nav, đẽ chổng lại trực thăng, nhà nào cũng lãnh sủng.
Những gia đình đòng ngưòi và nhiều trai trảng thì lãnh
đến hai, hoặc ba cảy. cả làng, nhà nào cũng cỏ sủng. Chỉ
cỏ gia đình chị là không cỏ. úy ban cỏ hỏi chị, chị cử phán
vàn. Nếu chị còn son giả thì khỏi phải nói chị đã nhận súng
ngay từ đàu rồi. Chị còn một đàn con nhỏ, sáu đứa. Mỗi
lần nghe trực thăng bay tối, chị phải lo điều sáu đứa con
vào hầm, chì có việc đỏ thôi chị cũng tháy rổi lắm rồi.
Điều chúng nó vào hầm xong, chị phải ngồi chung vói hai
đứa con nhố. Có chị ôm, chúng mởi ngồi yên. Còn thì giờ
đâu mà chiến đấu. Những đứa con của chị, lúc nào nỏ cũng
quán theo chân chị, chẳng lẽ chị kẻo cả một đàn con đi đảnh
với trực thăng ? Và những lủc gay go, chị cũng chẳng muốn
rời con. Lãnh súng mà không chiến đau thì lânh làm gì ?
Lãnh súng cho ra vẻ và làm oai vói xóm làng chăng ? Chị
đã qua cái tuồi đỏ rồi. Nếu chị dỗ được con nẳm im trong
hầm rồi trườn ra bắn lại thì cố khảc gì chỉ điềm cho nỏ.
Nó sẽ kẻo lại từng bầy, từng lũ, nỏ sẽ quần, sẽ bắn, hầm hố
của con chị sẽ nảt tan ra thôi. Mỗi lúc nhắc đến chuyện
lãnh sủng là mỗi lần chị nghĩ như vậy. Ý nghĩ ẩy cử quần
quanb trong đầu chị, dần dần như một cải bỏng đen. Thôi !
thà nằm vên vậy mà hơn. Chị tự an ủi như vậy, nhưng lòng
cứ bút rứt không yên. Cải chuvện lẫnh súng của chị đã
thành một đề mục sỏi nồi trong các cuộc họp. Cuộc họp
nào cũng chia làm hai phe : Một phe muốn cho chị lãnh
súng, một phe vì thấv chị con đồng lại muốn miễn cho chị.
Còn chị, chị cứ phân vân. Tự ý nghĩ riêng của chị, chị chưa
muốn lãnh, nhưng nếu bà con nhất trí bảo chị nên lãnh thì
chị sẽ không từ chổi. Nhiều làn chị mong bà con bắt chị
phải lãnh đề chị lãnh cho rồi. Nhưng chuvộn lãnh súng
259

