Page 263 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 263
chị chẳng bao giừ nghĩ đen vậy. Roi chị lại vui vởi con, lại
bắt tay vào việc nẫu co m, vả quần ảo, đào đầt, tu sửa hầm
hổ.
Từ ngày dời nhà, buồi com chiều chị mỏi cho các con
ăn chung. Cơm sáng, com trưa, SỌ trực thăng Mỹ đến bát
'
ngờ, chị chia hai mâm, mci mâm ba đứa. Gom xong, đứa
con lởn dọn một mâm, chị dọn một mảm. Hai nhà cách
nhau hai tầm (1) đất, mà sao chị vẫn thay cử nhử con. Ngồi
bên nầy một lúc chị lại sang nhá bên kia. Mấv đứa con chị
cũng vậy, đứa nầv đòi qua nhà kia, đửa kia đòi qua nhả
nọ. Chị muổn phân tán mỏng, nhưng cuối cùng mấy thẳng
nhỏ cử chạy qua chạy lại luồn và đứa nào cũng Ịthíoh theo
chị, thích ờ một nhà vói chị.
Hễ nhà bên này quả bổn đứa, chị lại bhng đứa nhỏ qtia
nhà bên kiâ, mấy đứa nhò lại ùa chạy theo chị, chị quay lại
quát nỏ. Nghe chị hẻt, thay chị quơ cây dọa đảnh, nỏ liền
quay trỏ’ lại. Yên một chút, nhìn Ịại chị tháy cả sảu đứa đang
lẫn quẫn bện chị. Chị lại hét lên, chị vừa giận vừa tức cười
vira xót xa.
Bữa cơm chiều là bữa com chung cho cả nhà, đã thảnh
như một thỏi quen. Hình như đứa nào cũng mong đến cơm
chiều, và chị cung thế. Mẩy thằng con trai ờ nhà bên kia
nghe tĩếng chiên xảo và nhìn khói bếp, nỏ đứng thập thò
ở cửa, hôi vọng qua :
— Com don x o n g chưa mả?
— Mả o i, com chỉn chưa, con chạy qua nghen ?
— Con chạy qua triĩỏc nghen mả.
Com chiều xong chi gọi, là cả ba đửq nhà bên kia cũng
vừa ào. đến. Chủng chờ xong bữa com, nhưng chẳng đứa
nào chịu ngồi ăn, máy đứa lém cứ bu lại bai đứa nhỏ, 1
(1) Đ ơn vị So ỏ* nông thôa Nam Bộ có thứ tầm 3 mét, có thứ tầm 3 mét 6.
25Ố

