Page 267 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 267
chiến đáu là chuyện tự giác, chẳng ai muốn ẻp chị. Cuối
cùng chị vẫn phân vân. Chị muốn lờ cái chuyên ấy đi. Hỏm
nav tình cò* nghe con nhắc đến, bỗng nhiên chị nối giận.
Thằng Ba ngồi im, mấy đứa nhỏ nhìn nhau lơ láo.
Quấn dàv thun bó quần xong, chị lấy khăn quẫn qua
mặt, lẫy ni lông choàng qua vai, cầm cái nọc cấy cùng vói ■ '
Lành bưỏc ra.
Bước ra sân, xa ngôi nhà nhỏ ấm áp với mùi cơm, mùi
canh, mùi cả, cải không khí trong lành bên ngoài không mùi
không vị đối vỏ’i chị thật là lạt lẽo, và chị thấv lạnh, thây
hối hận sao mình nỗi giận vói con. Chị quav lại, bước trỏ*
vào nhà, nhìn qua đàn eon rồi nhỏ giọng bảo :
— Con Hai ngủ vó’i con Sáu, thẳng Bảy. Còn thằng Ba thì
dẫn con Tư với thằng Năm về bên nhà. Mấy con cỏ choi thì
choi, nhó" đừng đốt đèn. Má đi cấy, sáng mới về.
Trời đã mờ tối. Ra đến đường kinh, Lành đi trước, chị
đi sau. Chị đi chậm từng bước, vừa đi vừa nhìn lại ngôi
nhà, nhìn hai căn hầm nỗi của con. Bỗng nhiên chị thấy
không yên tâm. Chị dừng lại, muốn quay trở lại nhà, dặn dò
thêm một vài điều, nhưng chẳng biết phải dặn gì thêm. Chị
thở dài rồi bưó*c nhanh chạy theo Lành.
*
* »
Trời mờ sảng. Chiều hôm qua, cánh đồng hẩy còn là
một dải đất trống, nưỏ*c lấp xấp, màu nưỏ*c đục ngầu, sau
một đêm cấy, mạ xanh um. Dù cấy đêm, không đèn, cũng
khồng trăng, mạ vẫn ngay hàng thẳng lối.
\
Xa xa có tiếng phản lực gầm rít. Tròi hẫy còn sương,
nhìn kỹ lắm mói thấv đưọ-c máy bay. Ba chiếc nhỏ như bàn
tay đang đảo, đang quần trên một rặng câv lờ mò* bên kia
cánh đồng. Roi tiếng bom bi nỗ, tiếng bom nồ hàng dây rầm
260

