Page 268 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 268
rặm như tiếng trống. Nhìn về phía tiếng nồ, người ta thãy
khói trắng đùn lên cuồn cuộn.
Những ngưòi đi cấy làn lượt kẻo nhau về.Đổi vỏ’i tiếng
gằm rít của phản lực Mỹ và tiếng bom xa đỏ, họ xem đỏ là
chuyện bình thường, ngày nào mà họ không nghe, không
thây, đã quen rồi. Người nào cũng thản nhiên, tay cầm
nọc cấy, vai mang súng, họ thong thả bưỏc trên các bờ
mẫu dẫn vào các xóm. Những đám trẻ con vừa đi vừa
chọc ghẹo nhau. Những ngưòi lớn tuỗi thì hỏi nhau chuvện
dòi nhà, chuyện hầm hố.
Riêng chị Bảy, chị lại sốt ruột. Chị khồng SỌ’ tiếng rít
của phản lực Mỹ, cũng không sự tiếng bom nồ xa đó, nhưng
tiếng rít của phản lực và tiếng bom khiến cho chị lại lo cho
các con. Một ngày đi vắng không bằng một đêm đi xa. Xa
con một đềm, không ngủ với con, lòng chị cứ day dứt không
yên. Vắng mẹ, khổng biết con I1Ó ngủ ngon không? Đang
đèm, tròi tối không biết con cỏ giựt mình thức giác đòi mẹ
và khóc khỏng? Xa hoi ấm của mẹ, chẳng biết các con cỏ
lạnh không ? Và chuvện gì xảy ra cho các con của chị
trong đêm chị đi vắng ? Chị nóng lòng muốn gặp lại các con,
muốn biết tăt cả những gì xảy ra đối vói các con. Tiếng
rít của phản lực Mỹ và tiếng bom như đốt chảy trong lòng
chị, thỏi thúc chị. Chị chen người nầv, ngưòi nọ, đi vượt lên.
Chị muốn đi nhanh nhưng cứ vấp, cứ trượt chân. Chị muốn
đi nhanh nhưng khống muốn đi một mình. Chị kẻo Lành
cùng vượt lên.
Chị và Lành vừa bước vào rặng cày trâm bầu dẫn vào
khu vườn bên bờ kinh thì trời vừa đảm mây ngang, và từ
xa cỏ tiếng cánh quạt phành phạch của trực thăng. Tiếng
trực thăng từ liưứng Vĩnh Long bay tỏi. Mọi ngưòi đều biết
chắc bọn trực thăng đó sẽ dến bẳn làng mình. Họ liền tản
ra chạv về các cồng sự. Số ngưòi còn nhỏm nhơ ngoài đồng
thì xuống các cồng sự, các hổ cá nhân đào dài dọc theo các
bờ mẫu và rải rác trên cánh đồng.
261

