Page 276 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 276
tháy đầu mui tàu của nó bốc khói, khoải quả ! liai ohiếe
khác liền kề lại. Tôi nã luôn mấy phát liền. Lần nằy, chắc
nó nghĩ, chơi vói tôi chỉ cỏ lỗ thôi. Nỏ giết đưọ-c tỏi thì
cũng chỉ có một thằng, còn tôi giết nó, ít nhất cũng bằng
hai. Không khéo, tàu chìm thời uống nưỏc cả đám. Yậy là
nó quay tàu, chạy tát nưỏc, chạy xịt khỏi đít. Tỏi bắn mấy
phát đưa nỏ đi, bọn nỏ chạy xa rồi, đáng lẽ tôi đâm vô
rừng cho mau mỏi phải. Nhưng tôi lại không. Tại cái số
mình lận đận, nó khiến cho mình như vậy hay sao á? Tôi
muốn hút thuổc ngặt chưa ! Nhưng hỘT) quẹt đâu mà hút
Tới con nghiền, tôi đâm ra uễ oải. Tối chống khỉa khỉa (1)
vô rừng. Tôi bỗng nghe tiếng cào cào. Tôi nghe nó rên hi hi
từ đẳng xa, lúc đó, tối mói chổng vội chống vàng. Xuồng
chống tỏi, mũi đập lên mặt nưức lạch chạch, ào ào, lạch
chạch, ào ào. Xuồng đi như bay. Nhưng trời ! Nó tỏi rồi,
con cào cào đực nỏ tháy tòi rồi. Một mình tôi, một chiếc
xuồng đang chơi vơi giữa trời nước, nỏ không thay làm sao
được ! Nỏ có đui đâu! Yậy là nó rề tỏi. Nó đảo-—Thế nào
nó cũng « xút » hỏa tiễn vào mình. Phải nói thật là lúc đỏ
tôi cỏ quýnh. Chân tôi đứng không vững, xuồng cử lắc
lư. Nhưng tôi kịp nghĩ, quỶnh thì chết, bình tĩnh thòi may
ra cổ thê sổng. Một trong hai lẽ, phải chọn lấy một. Chọn
cái nào ? Tôi chọn lăv cải bình tĩnh. Nước cao hai ba thước,
tôi trầm mình dưỏ'i đáy, còn lâu hỏa tiễn mỏi đụng tới tôi.
Nhưng tôi tràm mình dưỏ’i nước thòi bị động quá. Không
tháy đircrag mà tránh. Có khi vừa nhoi đầu lên, hốa tiễn nỏ
gổ ngay đằu cũng nên. Tỏi bỗng nhỏ' một cảu chuyện. Nghe
nỏi ở Củ Chi hay Bòi Lòi gì đó, có một anh cán bộ đang
chạv xe mảy, cào cào từ sau bay tởi anh không hay. Nghe
tiếng, anh đẵ thấy nó tỏi rồi. Hai bên đưcmg trống tron.
Anh không biết lủi đi đâu. Mõi lần nỏ tắt máv, cắm xuồng
«xút »hỏa tiễn, anh lại đạp xe chạy, chạy ngoẳn ngoèo như
con ran. Trái hỏa tiễn thứ nhát rơi phía sau lưng anh. Anh
. (1) Từ từ mea týrL .
2Ộ9

