Page 300 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 300
tr&ư vào đổng un. Khỏi un lên, tôi cay mắt sậc sựa. Người
đàn ống nỏi tiếp, vẫn vứi giọng vui vui như vậy :
— Khỏi hả? Kệ nỏ, khỏi thi trị đưtỵc muỗi, cũng như
đồng nưỏ'c thì trị tụi trực thăng vậy. Nưỏ’c nỗi như vầy cha
nỏ cũng không dám đồ quân. Chông cắm ngầm đưỏi nưởc,
chông chĩa mũi theo ngọn lau ngọn đế, nhảy xuống mà không
bị xốc từ đít tỏi đau sao. Cải gì cũng vậy, khỏ cho ta thì khỏ
cho giặc, mà khó cho giặc thì gấp đồi gấp ha, tôi nưởng
bắp cho anh ăn nghe ?
Không đọi tôi trả lời anh lôi từ trong sàn ván ra mấy
trải bắp, ghẻ miệng thối bếp lửa. Lửa bùng lên, ửng đỏ khuôn
mặt vuông chữ điền, rộng bèn bẹt, hoi rỗ hoa của anh. Trông
anh cỏ vẻ già đi trước tuỗi, cỏ lẽ do lao động cực khố.
Tổi hỏi chuyện anh:
— Anh đi đâu mà đém nào cũng đầy xuồng?
■— Dà... thì cũng đi công việc...
— Anh là ngưòú của đường dây à ?
— Khổng,
Thấy anh ngại nói chuyện cồng tác, tôi hiễu ỷ bèn nỏi
sang chuyện khác, tôi khen mấy trải bắp ngon.
Anh nói:
— Bắp của VỌ’ chồng tôi trồng đỏ. Đẩt nầy muổn trồng
đưọc bụi lúa cây bắp phải đỗ mồ hôi mẹ mồ hỏi con, cực
lắm anh oi. Phải lặn móc từng cục đất đắp lên thành giồng,
rồi cuốc sấp cuốc trở năm nầy thảng kia mỏi trồng đưọ’c.
— Chà cực quả hen. Bà con ơ đây cỏ đông không anh?
— Cung không đỏng, mà cũng không ít. ỏ’ thì rẳi rác,
chui rúc trong lùm trong bui như vậVj nhưng lùm nào bụi
nào cung có. Trưéc ngậy đồng khôi mẩy hôm có ngưòi đi
lục như anh vây ghé đày, anh ta nói: «Đồng nước Tháp
293

