Page 302 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 302

được  nhà  rồi,  nhưng  chẳng  may  trơi  cứ  hão  iụt liên  miền.
        Một năm  nưòc dâng tỏ i năm sáu  thước, Tháp  Mưò’i sóng  dồi
        cuồn cuộn như sóng  biền.  Cả  nhà lẻn ở hết trèn  chiếc xuồng
        chờ  con  nưởc  rút.  ông  nội  tồi  bèn ra  lịnh :«Ai  khát  thì  thò
        tay  ra  ngoài  múc  nưởc  mà  uống,  còn  đói  thì  chịu  vậy  chứ
        không  được  khóc  lóc,  than  van.  Ai  phải  số  được  ông  bà
        rước  về  thì mọi  người  cùng  đọc  một  câu kinh  rồi  denn  thả
        xuống nưỏ’c  cho trở về  vói đất»,  cả  nhà  nghe  lời  ông nội tôi
        răm  rắp.  Mả  tôi  nói  lúc  đó  tôi  còn  ẳm  ngửa  mà  cũng  biết
        sợ không  dám  ỏ  ẻ  chí.  Thiệt là  một  con lụt  đảng  sợ.
             Đến  thời cha  tồi  thì  tôi  đã  lớn rồi,  giờ  tòi  còn  nhỏ’  hết
        mọi  chuyện. Cha  tồi thiệt  là  người trụ  cột gia đình,  ông biết
        cách  dạy con  cái  lắm.  Ông nhỏ .người, tóc thưa  và  cứng như
        kẽm,  minh  mầy  đen  bỏng  như  tràm  lụt.  Những  nam  đỏ
        thẳng  Tầy,  thằng  Nhựt làm  cho  nước  mình  nghèo,  Nam  Bộ
        đòng  ruộng  mènh  mông  mà  dàn  không  có  gạo  ăn.  cha  tôi
        bận  cái  quần  cụt bằng  vải  bố,  bận  láu  phèn  đóng  cứng giặt
        phoi  khô  xong  cỏ  thề  đê  đựng  nước  đưọc.  Rồi  đển  các  chị
        tôi  cũng  bận  như  vậy.  chị  nào  đến  ngày  cỏ  thảng  thì  lấy
        xuồng  chống vào trong đồng xa.
             Nhưng  tôi  chưa  thấy  lằn  nào  cha  tồi  tỏ  vẻ buồn  rầu
        nản  chỉ.  Đêm  đêm  ông  tập  họp  chủng  tôi  lại,  nói : « Con
        người  ta  sinh  ra  cỏ  đủ  tay  chân  là  đê  chống  chọi  vòi mọi
        tai vạ  rủi  ro.  Ông  bà  mình  đỗ  mồ  hòi  xương  mảu  trên  đất
        nầy,  mình phải  biết  giữ gìn  lấv ». Rồi  một  đêm cha  tòi kêu
        hết  đảm  con  cải  chúng  tôi  ra.  Cha  tồi kêu:  «Thằng Hai,
        thẳng  Ba,  con  Tư  ra  đây,  thẳng Năm,  thằng  Sáu,  thằng Bảy
        ra  đày,  con  ú t  nhứt,  con  ú t  nhì  ra  đầy.  Các  con  ra  hết
        đày».  Anh  em  tối  đông  lắm,  kẻo  ra  đày  một  sân.  Các  anh
        cảc  em  trai tôi  thì  đứng,  các  chị  các  em  gái  tòi thì  ngồi.
        Cha  tôi  chỉ  câv  cột trưốc  nhà,  hỏi  chủng  tồi :  « Các  con  cỏ
        biết sự tích  cày  cột  nầy  không  ?  ».  Chúng  tôị  thiệt  không
        biết,  chúng tòi  cũng  chẳng  nghe mẹ  chúng  tòi kể  lại  bao giờ.
        Chúng  tồi  đòng  thưa:  Dạ,  chúng  con  không  biết,  cha  à».

                                                                  295
   297   298   299   300   301   302   303   304   305   306   307