Page 318 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 318

sau  nầv tỏi  còn  đự  nhiều  trận  gar  go,  ốc  liệt hon  nliiều.
            Nhưng  tôi  còn  nhỏ'  rất  rõ  như  vậy là  vì  đau tiên  tôi  đã  để
            cho  nỏ  bển  trước.  Sau  nằy  không khí  nào tôi  eỏ  sai sỏtnhư
            vậy  cà.
                Sau  mỗi  lần  xách  súng  ra  đi  tôi  đều  nói  vỏ'i  VỌ’  tỏi :
            «Hôm  nay tôi quyết phải  nỗ  trU’ô’ç  nỏ.  Hễ  ỏ’ nhà nghe  súng
            no  là  cữ  cầm  chắc  tôi  bốn  rớt  một  chiếc  nghen  ! ».  Mỗi  làn
            như  vậv,  con  tôi  đều  bập bẹ  nói  vỏi tôi  :  « Ba hắn  chảy  nỏ
            thì  nỏ  hết  bắn  mình,  hẻn  ba».  Tôi  nghe  con  tôi  nói  vậy  thì
            đủ  thấy  hả  hê  rồi.  Tôi  chiến  đấu  vì  mọi người,  mà cũng vì
            con tỏi,  chẳng  pliải  là  tôi  đưọc  đền  đáp  rỏi  đỏ  sao ? Anh
            nghĩ  coi phải không,  cách  mạng  đã  cửu  sống  con tôi,  và  tôi
            cũng  có  góp phần  vô  đó.
                Nỏi  tỏi  đỏ  ngưòi  đàn  ông  vội  củi  xuống thối bếp  lửa,
            tỏi nhìn  thấy  một  giọt  nưửc  long  lanh  trên  mi  mắt anh.
           Nhưng  mặt  anh  thì  rạng  rõ’  hẳn  lên,  nên tôi nghĩ  đỏ  chỉ  là
            những  giọt  nườc  mắt  vui mà thôi.  Anh vén lặng  một hòi lâu
            chừng  đê nén  cảm  động, rồi nói vòi  tôi  lời  cuối  cùng :
                — Đỏ,  bao  nhiêu năm nay  chúng  tôi  chiến  đấu như vậy.
           Vỗ  quít  dày  cỏ móng  tay  nhọn,  chủng  bày  ra cách  đảnh  nào
           dù  độc  hại  đến  máy  cuối  cùng  chúng  tôi  cũng  trị  được.  Từ
           các loại  trực  thăng,  xuồng  bay...  rồi  không  biết  tới  đây  còn
           xuẩt  lìiện  loại  gì  nữa.  Loại  gì  cũng  vây,  miễn lả  mình  một
            lòng  tin  tưởng  ở  cách  mạng một  lòng  chiến  đẩu  là  được.
           Tôi  nói  h o ài'v ớ i  VỌ’  tôi  :  «Mình  cứ  yên  lòng  nuôi  con.
           Việc  cách  mạng  cỏ khảc  chi  mùa  màng,  hễ  cỏ gieo  thì  cỏ
           hái.  Đỏ,  cứ  nghiệm  riêng  lời  tôi  thi  biết,  nội  việc  tôi
            không  muốn  chết  đòi  cũng đẩ  trả  on ».  Tôi  nói  vậy cổ  lẽ
            vợ tôi không  hiễu.  Nhưng cần  gì,  vợ  tôi  cử  nghiệm  riêng
            đòi  mình  mà  coi,  cuạc  đời  trước kia  của  VỌ’  tôi  nào  cơ  cực
           kém  chi  tôi...
                Anh nổi  như  vậy hoi mỉm  cười  ra  Vẻ đắc ỷ  lắm  rồi đứng
            dậy  với  lẫy cây  dầm gác trên mái nhà,  vén  mùng  nói vói VỌ’  :

                                                                     311
   313   314   315   316   317   318   319   320   321   322   323