Page 100 - tap 2 phan 1
P. 100
độ kèm tự động, bởi cứ ham cho radar tự động bám theo mục
tiêu thì coi như đã xong! Cũng xin nói rằng với loại tên lửa lợi
hại này của Mỹ thì ở cách xa 30 km, nó có thể bắn trúng một
máy radar chỉ to bằng một chiếc xe du lịch bảy chỗ ngồi với độ
chính xác gần như là tuyệt đối, và nó đã trở thành nỗi khiếp sợ
của không ít anh em trắc thủ. Lãnh một quả tên lửa loại đó thì cả
chiếc radar sẽ bị phá hủy hoàn toàn, và dàn trắc thủ ba người bên
trong đều không một ai có thể sống sót. Tôi từng chính mắt nhìn
thấy những chiếc radar bị trúng tên lửa từ đơn vị kéo về xưởng,
bên trong còn vương vấy máu me, nặng mùi cơ thể thối rữa của
anh em mình. Ngay tại nhà máy sửa chữa radar V-119 ở Hà Nội
cũng có một chiếc radar bị bắn trúng khi anh em đang điều chỉnh
máy, và hai thợ radar mà tôi từng dẫn qua Trung Quốc thực tập
hồi năm 1965 là anh Cơ và anh Nam cùng hy sinh tại chỗ. Kế đến
là cái chết bất ngờ của anh Hồng, kỹ thuật viên động cơ điện trong
lần chở các mô tơ của radar và pháo cao xạ về trạm quân giới của
Trung đoàn để sửa chữa. Anh đứng trên thùng xe, người tựa vào
ca bin, chẳng may xe bị tuột cắm đầu xuống hố bom, các mô tơ để
trong thùng xe bị hất dồn ra phía trước, đập vào người làm anh
chết ngay tại chỗ. Bởi thời ấy bom đạn rất ác liệt, chết chóc tuy rất
thường xảy ra nhưng cái chết của anh cũng làm cho một số anh
em công nhân quốc phòng nao núng, có anh như anh L. là thợ
giỏi, nêu lý do thoái hóa cột sống, xin được trở về hậu phương. Và
tôi cũng phải đồng ý cho về, chớ ở chiến trường thì làm sao mà
kiểm tra được bệnh tật loại đó.
Vào đến trạm tôi rất vui được gặp các anh em miền Nam như
anh Phúc, anh Paul, anh Nhã và cũng rất mừng là trạm sửa chữa
của các anh hoạt động rất tốt, lại nuôi nhiều gà, làm thịt đãi tôi ăn
thoải mái. Nói là Khu 4 rất ác liệt, nhưng đến đây tôi lại thấy một
khung cảnh thật yên bình hiếm có, hơi lấy làm lạ.
354 Nguyễn Long Trảo

