Page 99 - tap 2 phan 1
P. 99
cũng có thể nói là một lần đánh đố với số mệnh, bởi số bị thương
vong tại bến phà này không phải là ít. Thế nhưng nếu như trên
đường bộ, đường ta ta cứ đi, thì qua phà Gianh cũng như các phà
Bến Thủy, Long Đại, Phà Ròn... dù máy bay Mỹ luôn đánh phá ác
liệt, nhưng phà ta ta vẫn cứ chạy. Ngày nay, nếu ai đó có dịp ngồi
trên xe lướt qua một cách bình yên trên chiếc cầu sừng sững bắc
qua sông Gianh thì xin hãy dành một phút tưởng niệm những
người đã không hề tiếc máu xương để đảm bảo cho những chuyến
phà qua sông Gianh ngày đêm thông suốt, không hề gián đoạn
trong suốt cả những năm tháng dài của cuộc chiến tranh.
Sau khi qua phà Gianh, tôi không thể tiếp tục đi theo Quốc lộ
1 mà phải rẽ lên đường 15B, đi qua các địa điểm thường bị máy
bay Mỹ tập trung đánh phá như cua chữ A, đèo Đá Đẽo... để đi
đến Vĩnh Linh.
Một khung cảnh đập vào mắt tôi ở Vĩnh Linh cũng như vùng
phụ cận là mức độ ác liệt của các cuộc ném bom đánh phá của máy
bay Mỹ, mà tôi có thể hình tượng rằng đường đã biến thành suối,
còn suối thì đã được lấp thành đường. Trên trời thì máy bay Mỹ
thường xuyên xuất hiện mà ít khi bị đánh trả, bởi lực lượng cao
xạ của ta chỉ có hai trung đoàn, rất mỏng, chỉ đủ đặt ở một số nơi
xung yếu nhằm đảm bảo các huyết mạch giao thông. Trong lần đi
này thì ban đêm tôi phải xuống ngủ dưới hầm, bởi máy bay Mỹ có
thể đến ném bom bất cứ lúc nào. Và sinh hoạt của nhân dân ở đây
cũng thế, đa số phải rút xuống các hầm ngầm, các địa đạo.
Có một tối khi tôi đang ngồi trong ca-bin radar pháo COH-9A
theo dõi anh em kiểm tra điều chỉnh máy, bỗng có một phát tên
lửa Shrike, là loại tên lửa của Mỹ chuyên diệt radar, nổ gần bên
cạnh. Anh em trong trạm nghe thấy, hết hồn, tưởng là radar đã
bị đánh trúng nên xách túi cứu thương chạy ra. Cũng may là tên
lửa đã bắn không trúng vì anh em trắc thủ không đặt máy ở chế
Nối lại đôi bờ 353

