Page 98 - tap 2 phan 1
P. 98
Vào khoảng tháng 10, tháng 11 năm 1967, một lần nữa tôi lại
đi vào Quân Khu 4, nhưng bằng xe đạp; mục đích là vào kiểm tra
công tác sửa chữa radar và pháo cao xạ ở hai Trung đoàn 214 và
280. Chuyến này thì vất vả hơn nhiều so với chuyến đi bằng xe
đạp lần đầu, bởi máy bay Mỹ đã đánh sập tất cả các cầu trên Quốc
lộ 1 và tăng cường ném bom đánh phá ác liệt các bến phà. Trên
quốc lộ, mỗi cây cầu đều phải hứng chịu không biết bao nhiêu tấn
bom của Mỹ, chung quanh cầu gần gần xa xa nhìn thấy chi chít
những hố bom, cũ có, mới có, mà mới ngày hôm qua, hôm kia
cũng có. Nhưng điều kỳ diệu là chúng vẫn không cắt đứt được
giao thông, bởi không còn cầu thì lính công binh lại chở đá đến đổ
thành những chiếc cầu ngầm cho các loại xe pháo đi qua, còn xe
đạp thì cũng có thể vác vai lội nước qua được. Với cách ứng phó
như thế thì các bố Mỹ phải chào thua, ném mãi chỉ tổ phí bom
đạn mà chẳng nên cơm nên cháo gì! Thường vào khoảng tháng
10, 11 thì bão và lụt xảy ra liên tiếp ở các tỉnh miền Trung, nên có
những đoạn tôi phải vác xe đạp trên vai, trên xe còn có chiếc ba
lô to tướng, vừa đi vừa dò đường, nước ngập đến bụng. Đến cầu
Rác, thấy cầu đã bị nước lũ cuốn trôi, phải đi trên một chiếc đò
nhỏ qua sông trên dòng nước chảy cuồn cuộn.
Dừng chân ở Ba Đồn đợi được chuyến phà qua sông Gianh thì
thật là căng thẳng. Nhìn cảnh nhà cửa vườn tược của dân chúng
bị bom ném thành bình địa, cỏ mọc um tùm, một vùng trù phú
trước đây nay trở nên hoang vắng không một bóng người, ngồi
chờ mà cảm thấy lẻ loi đến ớn lạnh! Phương tiện qua sông không
phải là những chiếc phà tự hành như phà Mỹ Thuận hoặc phà Cần
Thơ sau này, mà chỉ là những chiếc ca nô kè những chiếc trẹt nhỏ
chở người qua lại. Chỉ ban đêm, khi cần vận chuyển ô tô mới có
phà lớn. Mà cho dù là ban ngày hoặc ban đêm thì việc máy bay Mỹ
đến ném bom cũng rất thường xảy ra, cho nên mỗi lần qua phà
352 Nguyễn Long Trảo

