Page 97 - tap 2 phan 1
P. 97
12, bởi ban ngày địch thường đánh phá nên phải tránh đi vào các
giờ cao điểm. Đi được một đoạn thì thấy xác một chiếc máy bay
Mỹ bị cao xạ bắn rơi, thân vỡ ra nhiều mảnh, trong đó có một
miếng inox khá to. Tôi thích quá, vì đối với tôi tấm inox này rất
quý, có thể mang về làm đủ thứ chuyện. Nhưng khá nặng nên vác
lên rồi lại bỏ xuống, bỏ xuống rồi lại vác lên, nấn ná khá lâu, cuối
cùng quyết định mang giấu trong bụi rậm để khi trở lại thì mang
về. Mới đi được trên trăm thước thì nghe tiếng réo, rồi hàng loạt
bom nổ, đất đá văng tùm lum. Té ra chỗ đó là bãi bom tọa độ
nhưng chúng tôi nào có hay, bởi tới tọa độ này thì phi công Mỹ
cứ lái máy bay bay trên trời cao rồi đạp bom cho rơi xuống là coi
như xong nhiệm vụ, không cần biết trúng trật; chuyện này chúng
tôi chỉ được biết sau khi đến được trận địa pháo cao xạ và nghe
các cán bộ chỉ huy giải thích. Cũng rất mừng là các loại vũ khí,
khí tài của đơn vị này đều trong hiện trạng rất tốt, và chính họ
đã bắn rơi chiếc máy bay Mỹ mà chúng tôi đã nhìn thấy xác lúc
ban chiều. Tối hôm đó chúng tôi lại trở thành khách mời đặc biệt
trong buổi liên hoan với các cán bộ, chiến sĩ của trận địa tiền tiêu
này bởi người từ hậu phương đến như chúng tôi là chẳng mấy khi.
Hôm sau trở lại con đường cũ thì thấy mấy hố bom liền kề nhau
mà miếng inox cũng văng đâu mất. Thật là may! Nếu chậm một
chút là tiêu đời cả đám.
Chuyến về vẫn phải chạy đèn gầm cho đến vĩ tuyến 20 ở Thanh
Hóa là lằn ranh hạn chế ném bom theo thỏa thuận giữa ta và Mỹ.
Đến đây thì cậu lái xe bắt đầu bật đèn pha chạy hết tốc độ. Nhìn
ra phía trước là khoảng trống mênh mông xa tít tắp, bên trong xe
thì ào ạt gió khuya tràn vào, mát ơi là mát, mà cũng sướng ơi là
sướng, bỏ lại sau lưng tất cả mọi nhọc nhằn gian khó trong suốt
thời gian dài phải chạy mò mẫm trong đêm và lúc nào thần kinh
cũng trong tình trạng căng thẳng.
Nối lại đôi bờ 351

