Page 95 - tap 2 phan 1
P. 95
hầm trú ẩn, bỗng thấy một chiếc máy bay vừa lướt qua, nhìn
lên trời thấy hai mảnh giống hai chiếc xuồng con đang bay lúng
liếng trên không, tôi lấy làm lạ không biết tại sao nó thả cái thứ
gì kỳ lạ vậy, không phải bom nổ mà cũng chẳng giống thùng
dầu phụ hoặc bom na pan. Thế nhưng lúc đó bỗng nghe tiếng
reo réo rào rào trên đầu thì giật mình nghĩ ngay đó là tiếng bom
bi, bèn nhảy tót xuống hầm. Hú vía! Nếu chậm chân một tí thì
có khi lại là một thằng Khánh thứ hai? Thế nhưng không biết
có phải là loại nổ chậm hay không, mà cứ lâu lâu lại nghe nổ
một tiếng bên ngoài hầm, rồi chốc chốc lại nổ thêm một tiếng
nữa nên phải đợi khá lâu, cho đến khi dứt hẳn mới dám bước
lên khỏi nơi trú ẩn. Bây giờ nhớ lại cũng hơi giật mình nhưng
lúc đó lại cảm thấy như không không, bởi thấy nó chẳng thấm
vào đâu so với bao nhiêu lần gặp nguy hiểm khác. Vả lại kinh
nghiệm còn mách bảo một khi nó đã qua là chấm hết, chẳng hơi
sức nào ngồi đó để mà tưởng tượng rồi đâm ra lúc nào cũng sợ.
Vì các máy móc gia công cơ khí của nhà máy đều rất nặng và
cồng kềnh nên không thể chuyển đi xa như các thùng súng đạn
ở Kho 560 trong lần trước. Người ta phải xẻ các quả đồi chung
quanh nhà máy tạo thành những chiếc hầm nhỏ, chuyển các máy
móc vào đấy rồi kéo điện đến để tiếp tục sản xuất, vì chiến trường
luôn có yêu cầu gấp về vũ khí, các hoạt động sơ tán và sản xuất
được tiến hành xen kẽ, ngày cũng như đêm. Những lúc này thì các
công nhân quốc phòng của chúng ta phải luôn chạy đua với thời
gian, cho dù sức lực phải đổ ra là gấp đôi so với trước đây.
Theo tôi được biết thì cũng cùng thời gian đó, cả chục nhà
máy khác trong Cục Quân giới cũng đều thực hiện chủ trương sơ
tán, và cũng như ở Kho 560 và Nhà máy Z-1 mà tôi trực tiếp theo
dõi đôn đốc, các nơi khác đều thực hiện tốt nhiệm vụ này.
Nối lại đôi bờ 349

