Page 101 - tap 2 phan 1
P. 101
Sau những chuyến đi kiểm tra khí tài ở binh chủng Phòng
không - Không quân, tôi bị ám ảnh mãi về việc nhiều radar pháo
bị tên lửa Shrike bắn trúng, nhiều chiến sĩ bị hy sinh, dẫn đến
tình trạng không ít anh em sụt giảm tinh thần chiến đấu. Phải
chi có cách gì đánh được nó mà mình không bị tổn thương thì
hay biết mấy, và chuyện này cứ đeo đẳng mãi trong ý nghĩ của
tôi. Bỗng tôi sực nhớ trên mỗi chiếc radar pháo đều có một chiếc
“máy hỏi” mà kết cấu của nó cũng hoàn toàn giống như một
chiếc radar, ăng-ten của nó cũng gắn đồng trục với ăng-ten của
radar pháo, tuy công suất phát của nó nhỏ, nhưng được cái là nó
thuộc hệ sóng đề-xi-mét, ta có thể cải biến một vài bộ phận và sử
dụng nó đi kèm với radar cảnh giới và radar pháo theo các bước
đã được lập trình thì hoàn toàn có khả năng tránh được tên lửa
Shrike của Mỹ. Ta có thể “giấu” cánh sóng của radar pháo, miếng
mồi ngon của tên lửa Shrike trong suốt quá trình giám sát mục
tiêu, chỉ cho nó “xuất đầu lộ diện” trong khoảnh khắc xạ kích,
kẻ địch không đủ thời gian tiến hành các bước phóng tên lửa.
Đem phương án này trình bày với Cục trưởng Phạm Như Vưu
và Chính ủy Trần Đăng Thạch thì được chấp thuận ngay vì tính
khả thi của nó, và được phép tổ chức một bộ phận triển khai gồm
tôi và hai kỹ sư khác. Tôi được phân công làm chủ nhiệm đề án,
một đề án mà theo tôi nhớ là được xếp vào hạng tối mật. Trong
quá trình triển khai, được Bộ Quốc phòng cho máy bay bay thử
để kiểm tra tính năng kỹ thuật, kết quả xác định là đã nghiên cứu
đúng hướng, khi đồng chí Trần Đại Nghĩa đến khảo sát thì cũng
có đánh giá đây là phương án khả thi. Nhưng khi còn đang trong
quá trình xúc tiến chương trình thì tôi lại được điều về làm quản
đốc phân xưởng sửa chữa radar của Nhà máy V-119, Cục đã giao
việc tiếp tục triển khai đề án cho một kỹ sư vừa tốt nghiệp từ Liên
Xô về.
Nối lại đôi bờ 355

