Page 106 - tap 2 phan 1
P. 106
Trạch Đông. Nhưng trong thâm tâm, tôi rất bất bình về việc họ lấy
cuộc họp mặt kỷ niệm Ngày Quốc khánh của ta để tuyên truyền
về những việc họ đang làm một cách không mấy tế nhị như vậy.
Tôi cũng lên trước micro phát biểu một cách thật khiêm nhường:
“Thưa các đồng chí, khi còn ở trong nước, chúng tôi cũng từng
nghe biết về tư tưởng Mao Trạch Đông, cũng thấy có xuất bản
những tác phẩm về tư tưởng Mao Trạch Đông như Mâu thuẫn
luận, Thực tiễn luận. Hôm nay đến Trung Quốc chúng tôi lại thấy
các đồng chí học tập tư tưởng Mao Trạch Đông một cách nhiệt
tình và nghiêm túc, thật đáng nể. Học tập tinh thần của các đồng
chí, chúng tôi xin hứa rằng sau khi về Việt Nam sẽ học tập và làm
theo tư tưởng Chủ tịch Hồ Chí Minh của chúng tôi một cách
nhiệt tình và nghiêm túc cũng như các đồng chí vậy.” Sau khi tôi
dứt lời phát biểu thì thấy họ lộ vẻ thất vọng ra mặt, và cũng chắc
là rất ấm ức, nhưng biết làm thế nào được, bởi tính tôi đâu chịu
được những cách làm mang tính chất áp đặt như vậy.
Trong khi các cấp bên trên có cách xử sự như vậy thì tinh
thần và thái độ của các nhân viên cấp thấp lại khác hẳn. Chẳng
hạn như các giáo viên hướng dẫn kỹ thuật, họ rất tận tình chỉ bảo
và thái độ cũng rất thân thiện, đến nay đã trên năm mươi năm
mà tôi vẫn còn nhớ rõ tên một người đáng quý trong số đó: Bạch
Triều Côn. Còn cô sĩ quan chuyên theo dõi các mặt sinh hoạt
của các cháu nữ thì lúc nào cũng theo sát chăm sóc giúp đỡ hết
sức chu đáo, tận tình. Riêng bản thân tôi, khi đến nằm điều trị
tại Bệnh viện Không quân ở số 338 Hoài Hải - Tây Lộ thì cô điều
dưỡng trưởng tên là Từ Mỹ Trân lại thường xuyên tiếp cận hỏi
han xem các điều kiện sinh hoạt có thuận tiện không; mỗi bữa ăn
đều đến ngồi bên cạnh, luôn miệng dò hỏi xem ăn uống có hợp
khẩu vị không.
360 Nguyễn Long Trảo

