Page 109 - tap 2 phan 1
P. 109
ăn thua. Cũng rất cám ơn các cơn gió cát của vùng xa xôi hẻo
lánh này, nhờ nó mà tôi có nhiều dịp lên trạm xá khám mắt, trò
chuyện thân mật với cô y sĩ trẻ, cuối cùng thì chúng tôi đã ôm
hôn nhau, những cái hôn đầu tiên trong cuộc đời. Rồi có một
lần tôi bị viêm phổi nặng, sốt cao, phải lên nằm trên trạm xá của
Trường. Bỗng giữa đêm cánh cửa buồng bị kéo ra, tôi mở mắt và
trong bóng đêm mờ mờ nhìn thấy một bóng người bước vào rồi
khép nhẹ cửa, sau đó đi thẳng đến bên giường tôi. Tôi cứ nghĩ
đó là người y sĩ trực, mà đúng thật, nhưng người y sĩ trực đó lại
chính là cô gái thân yêu của tôi. Cô đến ngồi bên mép giường,
sau đó lại áp ngực vào người và quàng tay ôm cổ tôi. Và chúng tôi
ôm nhau như thế thật lâu, trò chuyện thì ít, mà hôn nhau thì thật
nhiều, những giây phút đắm chìm trong yêu đương, nhưng sao
mà nó lại quá ngắn ngủi!
Có lẽ vì bản chất tinh tế của phụ nữ sợ ở lâu dễ xảy ra chuyện
nên được một lúc bỗng nhiên cô ôm tôi thật chặt, hôn một cái thật
mạnh, thật sâu rồi chủ động ngồi dậy chỉnh trang y phục và bước
ra cửa, tôi cố kéo lại mà không được. Lát sau cô trở lại ấn vào tay
tôi một mẩu giấy, ôm hôn rồi bước vội trở ra. Trong ánh sáng mờ
mờ tôi đọc được dòng chữ: “Hãy khắc sâu vào trái tim những phút
giây yêu thương này!”
Thế nhưng trong quy định không thành văn thời bấy giờ thì
mọi sự yêu đương như thế đều bị cấm tuyệt. Vì trong vòng rào của
Nhà trường thì đâu có chỗ nào kín đáo để mà gặp gỡ tâm tình,
nên ngoài những lần gần gụi ngắn ngủi nhưng khá hồi hộp trong
phòng khám, thì khoảnh khắc riêng tư cũng chỉ may mắn đến với
chúng tôi có một lần, và cũng chỉ là một lần duy nhất trong ca trực
đêm ấy của cô trong trạm xá, bởi một chuyện tôi không bao giờ
nghĩ đến lại đến quá sớm. Trong một lần từ trên lớp trở về phòng
Nối lại đôi bờ 363

