Page 110 - tap 2 phan 1
P. 110

riêng, mở cửa ra tôi bắt gặp một phong thư nhỏ, bóc ra mới biết
           đó là những lời từ biệt của cô trước khi lên đường chuyển đến nơi
           công tác mới, cũng không cho biết đến nơi đâu, ở đơn vị nào. Chỉ

           duy nhất một câu kết là: “Sẽ mãi mãi giữ trọn tình yêu trong sáng
           trong lòng.”

               Cuộc chia tay bất ngờ làm tôi cảm thấy hụt hẫng trong một
           thời gian, nhưng đâu dám thổ lộ với ai. Nếu nói thất tình thì không
           đúng, nhưng luôn cảm thấy có cái gì đó tiếc nuối vấn vương, rồi

           cũng nhiều lúc hy vọng cô bất ngờ trở lại... Nhưng điều đó đã
           không bao giờ xảy ra, kể cả một bức thư cũng không. Mà suy cho
           cùng thì như vậy cũng tốt, đỡ phải gặp những chuyện rắc rối về

           sau. Và tôi cũng nhớ mãi tên cô: Trương Tú Cương.
               Kiểm lại suốt thời gian tôi ở Trung Quốc lần đó thì tình cảm

           của các đồng chí, các bạn bè Trung Quốc đối với tôi thật là tuyệt
           vời, từ Trường Bộ binh Cao cấp Hán Khấu cho đến Học viện Pháo
           binh Tuyên Hóa. Tôi luôn cảm thấy mình được chân tình đối xử

           như những người bạn bè đồng chí thân thiết mà tôi cho rằng nó
           xuất phát từ tình hữu nghị mà hai Đảng và Nhân dân hai nước
           đã từng thiết lập trong suốt mấy mươi năm. Với tình hình quan
           hệ giữa hai nước như hiện nay mà nhắc đến mối quan hệ Việt -

           Trung tốt đẹp như thế thì e có người cho rằng đó chẳng qua chỉ là
           giả dối bên ngoài. Thế nhưng từ những gì mà chính bản thân tôi
           từng kinh qua, tôi vẫn khẳng định rằng trong những năm tháng
           ấy tình cảm giữa hai Đảng và Nhân dân hai nước thật là chân

           thành và sâu đậm. Và tôi cũng luôn nghĩ rằng ở đời lúc nào cũng
           cần có cách đánh giá thật công bằng, có thủy có chung. Bởi lẽ ở
           thời đại nào cũng thế, hòa bình và hữu nghị giữa các dân tộc, các
           quốc gia là nguyện vọng nghìn đời của nhân dân, vấn đề còn lại

           là ở các nhà cầm quyền. Và chính lịch sử mới là người phán xét



           364   Nguyễn Long Trảo
   105   106   107   108   109   110   111   112   113   114   115