Page 107 - tap 2 phan 1
P. 107
Từ cách ứng xử của các nhân viên bên dưới, so sánh với cách
xử sự hằng ngày của các cán bộ bên trên đối với chúng tôi mà tôi
đã khái quát trong một câu được lấy làm tiêu đề trong đoạn văn
này: “Đi Trung quốc những ngày giá lạnh”, tôi mới thấy luyến tiếc
mối quan hệ hữu hảo giữa chúng tôi và các bạn bè Trung quốc
trong lần đầu tiên tôi đến học tập và công tác tại nước này mấy
năm trước; rồi hình ảnh của mối quan hệ tốt đẹp đó đã lần lượt
tái hiện trong trí nhớ của tôi như những đoạn phim quay ngược.
Trong một lần lao động xã hội chủ nghĩa ngày Chủ nhật ở
Trường Bộ binh Cao cấp Hán Khẩu, chúng tôi đã tham gia đào
đắp đất xây dựng cây cầu bắc qua sông Trường Giang, bất ngờ
người ta chụp ảnh dính hình tôi đang gánh đất, sau đó họ đem
về phóng to trưng bày ở Nhà trường, coi đó là biểu hiện của tình
hữu nghị Việt - Trung. Mà thật tình thì lúc đó người ta rất chân
thành quý trọng mối quan hệ này thể hiện trong rất nhiều trường
hợp tiếp xúc giữa họ và chúng tôi, không chút giả dối, trong bộ
đội cũng thế mà ra ngoài dân cũng thế. Như có một lần vừa bước
chân lên xe buýt thì ông bạn người Trung Quốc cùng đi đã nói
với những người đang ngồi trên xe rằng đây là ông bạn quốc tế
Việt Nam, tức khắc nhiều người đứng lên nhường chỗ. Còn có
một lần đến nhà một sĩ quan cấp Trung tá của Nhà trường thì
gặp hai cha con vừa từ trong nhà bước ra, và từ xa cháu bé gọi
một tiếng “chú” rồi chạy đến sà vào ôm tôi, làm tôi cảm thấy thật
là ấm lòng.
Còn trong quá trình học thêm tiếng Hoa ở trường Pháo binh
Tuyên Hóa thì được Nhà trường bố trí một giáo viên dạy văn luôn
có mặt bên cạnh, có thể xem là “một quyển tự điển sống” dành
riêng cho tôi. Không biết ở các trường đại học văn, các sinh viên
nước ngoài được dành bao nhiêu thời gian và có phương pháp
Nối lại đôi bờ 361

