Page 130 - tap 2 phan 1
P. 130
Bỗng một đêm, khi theo dõi buổi phát thanh “Nhắn tin về
Nam” dành cho các tù binh ngụy gởi tin tức về cho thân nhân
trong Nam, tôi nghe được tiếng nói của một tù binh như sau: “Tôi
là Chung Tử Bửu, nhắn tin về cho mẹ là bà Nguyễn Thị Hoa, ở
nhà số 10 Đạm Trang, Di Linh, Lâm Đồng...”. Tôi giật mình, tại
sao có ba điểm trùng hợp? Người nhắn tin mang họ Chung, có mẹ
tên Hoa, lại ở tại Di Linh, có thể là con của chị Tư Hoa chăng? Mà
theo tôi nhớ thì chị Tư chỉ có thằng con trai tên là Luận, chớ đâu
có đứa nào tên Bửu. Nhưng tôi vẫn hết sức nghi ngờ trước một sự
trùng hợp lạ lùng như thế. Hôm sau, tôi đến gặp các đồng chí bên
Địch vận, nhờ đến trại tù binh hỏi xem người tên Chung Tử Bửu
đó có phải có người cha tên là Chung Khâm Lộc (tức là anh Tư
Lộc, chồng chị Tư Hoa) không? Nếu đúng như vậy thì nó là cháu
ruột của tôi đó. Hai hôm sau họ báo trở lại cho tôi biết chính cha
nó tên Chung Khâm Lộc, và như thế đúng là con chị Tư Hoa rồi.
Tôi đề nghị họ sắp xếp cho tôi đến gặp, họ đồng ý và hẹn hai ngày
sau sẽ bố trí xe chở tôi đến trại tù binh để thăm nó. Thế nhưng kế
hoạch đó bị hủy, bởi người ta nói với tôi rằng sau khi Hiệp định ký
kết nó sẽ được trả về dưới dạng trao đổi tù binh, và ngại rằng khi
tôi vào hoạt động bí mật trong Sài Gòn nếu đụng mặt nó thì lộ hết.
Rồi một ngày nọ, bỗng có một người đến đơn vị tìm gặp tôi,
hỏi ra thì được biết đó là người bên Cục Tình báo thuộc Bộ Tổng
tham mưu đến tiếp nhận tôi. Bắt đầu từ đó tôi không còn thuộc
biên chế của đơn vị cũ nữa, nhưng cũng không đến làm việc tại
cơ quan Cục Tình báo, chỉ khi nào có việc cần liên hệ thì họ đến
thẳng nhà tôi ở 62 Hàng Bột qua một người duy nhất. Theo nguyên
tắc hoạt động bí mật, họ yêu cầu tôi phải mang tên họ mới. Tôi
nói với họ là tôi vẫn lấy họ Nguyễn, và tên mới là Hồng Lê, tức là
đảo ngược tên Lê Hồng của vợ tôi. Họ thấy cách lấy tên đó cũng
có lý nên đồng ý. Họ bố trí một căn phòng riêng biệt trong khu
384 Nguyễn Long Trảo

