Page 131 - tap 2 phan 1
P. 131
tập thể Nam Đồng để tiến hành việc huấn luyện các phương thức
hoạt động bí mật, và lúc nào thì cũng chỉ có một thầy một trò.
Môn học đầu tiên là tập nghe tín hiệu mật mã bằng chiếc radio
bán dẫn, mục đích là để sau này tiếp nhận các mệnh lệnh phát
đi từ trung tâm chỉ huy tình báo qua một tần số nhất định trên
radio. Tuy cách này có nhược điểm là chỉ liên lạc được một chiều
nhưng có thể đảm bảo hoàn toàn bí mật, bởi kẻ địch không thể dò
biết ai là người trực tiếp tiếp nhận mệnh lệnh đó. Qua hơn một
tháng huấn luyện thì khả năng nghe tín hiệu mật mã của tôi đã
khá thuần thục, một kết quả vượt xa mong đợi. Xen kẽ là những
bài học về viết thư bằng mực hóa học và các phương thức tổ chức
tình báo đơn tuyến.
Đang học ngon trớn, bỗng có đại diện của Cục Tình báo đến
bảo tôi viết quyết tâm thư. Tôi thật sự bất ngờ, lạ lùng về chuyện
này và cũng cảm thấy tự ái vì cho rằng người ta chưa thật tin cán
bộ, nên đã nhắc lại với họ: Với tuổi này tôi đâu còn thích phiêu lưu
mạo hiểm nữa, và nếu bảo tôi chọn nghề thì tôi sẽ để nghề tình
báo ở hàng cuối cùng. Nhưng vì tổ chức phân công nên tôi đã sẵn
sàng chấp nhận, và các đồng chí cũng đã thấy rằng tôi học tập rất
chuyên cần, minh chứng là kết quả học tập của tôi rất tốt. Nhược
bằng các đồng chí không tin tưởng lòng trung thành của tôi thì
thôi vậy, chớ tôi sẽ không viết quyết tâm thư. Họ rất bất ngờ với
lời lẽ khá “ngang” của tôi, và giải thích rằng đó là quy định đối với
người được phái vào hoạt động trong lòng địch để thể hiện lòng
quyết tâm, nhưng tôi vẫn không nghe, và họ cũng chẳng có cách
thuyết phục nào khác hơn.
Cũng vào cuối năm 1972, chị Bảy Liên từ miền Nam ra miền
Bắc dưỡng bệnh. Khi đến nhà có cho biết là ba tôi đã qua đời năm
1964 ở tuổi 66, an táng tại Sài Gòn. Nghe tin này tôi rất buồn và
Nối lại đôi bờ 385

