Page 134 - tap 2 phan 1
P. 134
mình, cuộc sống úp úp mở mở, bị địch bắt thì phải chịu tra tấn cực
hình đau đớn thể xác, thà chết gọn bằng một phát đạn như khi ra
trận trước kia còn hơn, chưa kể muôn điều nghiệt ngã khác của
công tác tình báo mà tôi biết khá rõ. Mà có lẽ còn một lý do khác
nghiêm túc hơn khiến tôi bằng lòng chấp nhận sự phân công, đó là
cái từ “thoái thác nhiệm vụ” vốn là điều tối kỵ đối với danh dự của
mọi người lính nói chung, cũng như với tôi nói riêng.
Những ngày tháng đầu 1975, sau chiến thắng Buôn Ma Thuột,
tình hình chiến trường thay đổi nhanh chóng, tin tức chiến thắng
dồn dập bay về. Một không khí hoàn toàn phấn khởi và tin tưởng
vào ngày chiến thắng đang đến gần đã bao trùm các cơ quan chung
quanh Bộ Tổng. Tất cả anh em trong cơ quan, mỗi người đều cố
tìm cho mình một tấm bản đồ để hằng ngày theo dõi chiến thắng
trên chiến trường theo thông báo của Bộ Tổng rồi tô màu các địa
phương vừa mới được giải phóng. Mỗi ngày nhìn thêm một tỉnh
mới được giải phóng mà càng thấy nôn trong lòng. Bỗng dưng tôi
nhớ lại chuyện đến thăm nhà ông Vưu trong mấy ngày Tết, khi bà
hỏi tôi tại sao không sinh thêm một đứa con nữa, tôi trả lời là đợi
ngày về Nam sẽ tính thì ông phán một câu xanh rờn: “Có mà đến
kiếp sau!”. Cỡ như ông là một cán bộ cao cấp, thường hội họp với
các cơ quan Bộ Tổng mà còn không biết trước là tình hình nó có
thể diễn biến nhanh như vậy, huống chi là chúng tôi.
Rồi sau đó tôi được chỉ định vào đoàn cán bộ đi B để tham gia
chiến dịch giải phóng miền Nam...
18. Miền Nam gọi chúng tôi trở về
Ngày 24-4-1975, đoàn cán bộ đi B chúng tôi toàn là dân miền
Nam, gồm người của các nhà máy trong Cục Quân giới và các
388 Nguyễn Long Trảo

