Page 132 - tap 2 phan 1
P. 132
nghĩ rằng trong giờ phút lâm chung, chắc ông rất mong nhớ ba
anh em chúng tôi, đứa còn ở ngoài Bắc, đứa thì mới về chiến đấu
trong Nam, những đứa con mà ông hằng tự hào và tin yêu. Nhưng
cũng lạ là lúc mới nghe sao không cảm thấy thật đau, nghĩ không
phải là tôi bất hiếu mà có lẽ vì xa cách quá lâu, và tôi cũng không
tận mắt chứng kiến giờ phút lâm chung của người cha. Nhưng
đêm đến thì hầu như những kỷ niệm bao nhiêu năm về cha đều
lần lượt hiện về trong tâm trí, có những kỷ niệm rất xa mà cũng
có những kỷ niệm rất gần như mới ngày hôm qua trước khi đi tập
kết. Tôi nhớ trận mưa bão trên một chiếc thuyền con ở Cà Mau;
tôi nhớ chuyến đi đến Năm Căn gặp người má nhỏ và đứa em gái
đáng thương; tôi nhớ những ngày sống chết trong cái phòng giam
của bọn Hòa Hảo ở đình Thành Lợi; tôi nhớ cái dáng hơi khòm
trong chuyến đi từ Nhị Mỹ về Cao Lãnh; tôi nhớ bộ quần áo ka ki
ông cho, cái giọng thân thương khi bảo cắt tóc cho tôi lúc sắp từ
biệt, mà đâu ngờ đó cũng là lần cuối cùng hai cha con gặp nhau...
Những cái nhớ khiến nước mắt tôi tràn ra thấm đẫm trên chiếc
gối giữa canh khuya.
Ngày 21-4-1973, tôi ra ga Hàng Cỏ đón vợ từ Liên Xô về. Thời
tiết hôm ấy rét nhưng tôi lại mặc quần áo không đủ ấm nên đêm
hôm đó tôi bị đau bụng và đi ngoài liên tục. Sáng hôm sau tôi đi
tiểu thì thấy nước tiểu đỏ màu máu, tôi bèn đến Quân y viện 354
để xét nghiệm thì bác sĩ phát hiện là tôi bị viêm cầu thận cấp, phải
vô nằm viện điều trị. Buồn cười là khi vợ tôi vào thăm, hỏi tên
Long Trảo thì người ta bảo là không có ai mang tên đó đang nằm
viện. Té ra khi đó tôi đã mang tên mới là Hồng Lê nên không tìm
ra cũng phải. Tôi nằm viện điều trị trong khoảng thời gian một
tháng hai mươi ngày, ngoại trừ vợ tôi và đứa con trai thì trong gia
đình không một ai vào thăm.
386 Nguyễn Long Trảo

