Page 133 - tap 2 phan 1
P. 133
Sau khi tìm hiểu, tôi được biết đây là một loại bệnh khá nguy
hiểm, nếu chữa trị không dứt nó sẽ chuyển sang viêm thận mãn
tính rồi dẫn đến suy thận như trường hợp của cô y tá Đang thì vô
phương cứu chữa. Vì vậy sau khi nằm viện ra, nhờ bác sĩ Nguyễn
Văn Hưởng giới thiệu đến ông lang Thắng ở bến Lương Yên có
bài thuốc gia truyền chữa bệnh thận nên tôi đã theo ông lấy thuốc
uống cả năm trời, và cũng trong năm ấy tôi ăn lạt hoàn toàn,
không hề có một tí muối nêm trong thức ăn. Đây quả là sự khổ
sai trong ăn uống nhưng nhịn mãi rồi cũng quen. Bởi người ta
nói bệnh thận sau khi trị Tây y qua đợt cấp thì phải tiếp tục uống
thuốc Đông y mới có thể trị dứt, nên sau đó tôi còn tiếp tục lấy
thuốc của ông lang Kiều và bà lang Chùa Trắng. Phải nói rằng
trong năm đó tôi bị khủng hoảng tư tưởng do lo lắng về bệnh tật.
Và nó còn đeo đẳng trong tôi suốt một thời gian dài... Âu cũng là
một kinh nghiệm để mình tự xử lý khi bệnh tật, không nên lúc
nào cũng nghĩ là bệnh tật sẽ trở nên tồi tệ hơn rồi đâm ra bi quan,
bệnh càng khó chữa.
Sau khi tôi ra viện một thời gian và đang chữa trị tiếp bằng
Đông y, nhân cơ hội đó anh Phạm Như Vưu là người đã một lần
giữ tôi ở lại làm việc tại Cục Quân giới lại một lần nữa đề nghị với
bên Tình báo rút tôi trở về với lập luận là “nó bệnh nát như thế thì
còn đi đứng hoạt động gì được nữa!”. Không biết có phải cách viện
dẫn lý do như thế có lý, hay họ lại nghĩ tôi là người thiếu quyết tâm,
không chịu viết quyết tâm thư nên họ đồng ý trả tôi về Cục Quân
giới? Nhưng cho dù vì lý do nào thì cũng không có gì quan trọng
đối với tôi, bởi làm việc ở đâu cũng được, trở về cơ quan cũ càng
tốt hơn, quen người quen việc. Mặt khác, như tôi đã từng nói với
người ta trước đây khi được phân công nhiệm vụ là do ý thức phục
tùng tổ chức mà tôi nhận chớ tôi không mê làm cái nghề tình báo
hoạt động trong lòng địch, lúc nào cũng căng thẳng vì phải tự giấu
Nối lại đôi bờ 387

