Page 135 - tap 2 phan 1
P. 135
cơ quan thuộc Tổng cục Kỹ thuật bước lên xe tại đường Hoàng
Diệu thuộc quận Ba Đình, trang bị đúng theo tiêu chuẩn đi chiến
trường: súng ngắn, võng dù, lương khô, quần áo simili... Tất cả các
giấy tờ tùy thân đều để lại miền Bắc, lên đường tham gia chiến
dịch giải phóng miền Nam.
Hôm xuất phát, vợ tôi và gia đình một số đồng chí khác đã
đến tận nơi để tiễn đưa bởi lần này không còn phải giữ bí mật
như những chuyến đi B trước đây. Xưa nay có cuộc tiễn đưa người
thân ra trận nào lại thiếu những giọt nước mắt, bởi đi là đi vào
chỗ chết, chưa nói đến mức độ ác liệt của cuộc chiến tranh chống
đế quốc Mỹ lại vượt xa thời chống Pháp trước đây cho nên khả
năng lành lặn trở về cũng sẽ ít hơn. Thế nhưng lúc đó chúng tôi
lên đường trong khí thế hồ hởi phấn khởi trước những tin chiến
thắng dồn dập từ chiến trường dội về, lại đạt được nguyện vọng
trở về miền Nam tham gia chiến đấu giải phóng quê hương từng
mấy mươi năm ấp ủ. Đi trong niềm tin tất thắng, do đó đã làm vơi
bớt mặt đau buồn trong tình cảm vốn là lẽ thường tình trước mỗi
cuộc chia ly; kẻ ở người đi đều cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản
trong không chí chung đầy lạc quan và hy vọng.
Chuyến này thì đoàn xe chúng tôi chạy dưới bầu trời yên bình
vào giới tuyến, trên đoạn đường mà trước đây tôi từng phải gò
lưng đạp xe và lắm lúc cũng phải vác nó trên vai, lội nước đến
bụng, dưới sự uy hiếp thường xuyên của đủ loại máy bay và các
cỡ pháo trên các hạm tàu của Mỹ. Đoạn đường mà trước đây mỗi
lần một thân một mình đạp xe qua từng trụ cây số chỉ về phương
Nam là mỗi lần lòng tôi se thắt vì nỗi nhớ thương da diết đối với
quê hương miền Nam.
Suốt quãng đường từ Hà Nội vào đến giới tuyến, qua từng cây
cầu vẫn còn nhìn thấy những hố bom loang lổ trên một diện tích
Nối lại đôi bờ 389

