Page 152 - tap 2 phan 1
P. 152
khổng lồ, những khẩu pháo lớn quá cỡ. Có con ta, có anh
mình cùng về trong đoàn xe chiến thắng? Có chú ta, có cô ta
ngồi trên xe tăng hay xe kéo pháo hùng dũng tỏa ra khắp nơi?
Từng đám đông, phố nào cũng có, vây quanh các anh giải
phóng, hỏi han trò chuyện. À, không giống lính ngụy chút nào.
Các anh hiền quá, đẹp quá. Các con trẻ quá, thương quá.
Sài Gòn một ngày hành động. Đúng ra là đã hành động từ
mấy ngày nay. Không phải chỉ là hoan hô, reo mừng, tiếp đón
như đôi ngày lịch sử trước đây. Ngày mùng 5 Tết Kỷ Dậu,
nhân dân kinh thành Thăng Long đã đổ ra đường mừng vui,
tự hào, tin tưởng, nghênh đón đoàn quân chiến thắng của anh
hùng dân tộc Nguyễn Huệ tiến vào giải phóng Thủ đô. Nhà
thơ Ngô Ngọc Du đã tả không khí tưng bừng ngày chiến thắng
năm ấy:
Mây tạnh, mù tan, trời lại sáng
Đầy thành già trẻ, mặt như hoa.
Ngày nay, ở thành phố Sài Gòn, một thành phố lớn nhất cả
nước, một thành phố đã chiến đấu từ nhiều năm nay dưới sự
lãnh đạo của Đảng, không khí tưng bừng cũng giống như vậy.
Nhưng còn hơn như vậy, một không khí sục sôi nổi dậy hào
hùng mà mỗi người có góp phần mình vào chiến công hiển
hách giữ cho thành phố thân yêu nguyên vẹn, cho nhân dân
hạnh phúc trọn lành.
Sinh hoạt bình thường ở Sài Gòn có gì khác, trước và sau 11
giờ 30 phút ngày 30-4? Khác là trước thì súng đạn nổ vang,
nhà nhà lo lắng, người người hành động. Còn sau đó thì cờ
xí phấp phới bay, phố phường bỗng trở thành ngày hội. Đông
chật khắp nẻo nhưng trật tự vui tươi. Điện nước, mọi nhà vẫn
đầy đủ, dòng đời không ngừng một phút. Có cuộc chiến tranh
nào kết thúc ở một thành phố cỡ ba triệu rưỡi dân như vậy
không? Hay đây là một kỳ công lịch sử hiếm có. Kỳ công đó
406 Nguyễn Long Trảo

