Page 148 - tap 2 phan 1
P. 148
trưa thì cậu ta quay trở lại thật, bảo rằng đã tìm được nhà và đã báo
tin cho gia đình, còn nói thêm là má tôi đã qua đời, vừa mới chôn
cất hôm qua, nói xong tôi chưa kịp có lời cám ơn thì đã lên xe rồ
máy chạy đi, tôi nghe mà giật mình nhưng trong lòng vẫn còn bán
tín bán nghi. Vừa lúc đó đứa em kế tôi là Chín Giáp ngồi trên chiếc
xe Suzuki cà tàng chạy tới tìm tôi và báo hết mọi chuyện. Lúc này
tôi mới tin là má tôi đã qua đời thật, bỗng thấy trời đất như đang
quay cuồng, ruột quặn đau như bị ai cắt, bao nhiêu niềm vui và hy
vọng phút chốc đã tan hết. Thế là con đường đã đi được hai mươi
lăm năm, ước chi tôi có thể về sớm năm ngày, chỉ năm ngày cuối
cùng của hai mươi lăm năm thì chắc chắn sẽ được gặp lại má tôi
sau mấy mươi năm xa cách và thời khắc hai mẹ con gặp lại nhau
sẽ là những phút giây tuyệt vời, mừng vui vô hạn. Nhưng... thế là
hết. Niềm hy vọng và mong chờ suốt mấy mươi năm sẽ mãi mãi
trở thành vô vọng... Nhưng biết làm thế nào được, chiến tranh bản
chất là tàn nhẫn, có bao giờ nó biết thương ai! Cũng vì cuộc chiến
tranh này mà cách đây mươi năm tôi đã không có dịp đứng trước
mặt cha trong những giây phút cuối cùng khi Người đang hấp hối,
còn hôm nay đây thì chỉ chậm có mấy ngày thôi mà tôi cũng không
về kịp để có thể đến đứng bên cạnh má trước khi Người bước chân
ra đi vào cõi vĩnh hằng. Tôi đành phải tìm cách tự an ủi bằng một
lý lẽ gượng ép là nếu được gặp má nhưng sau đó Người lại qua đời
thì chắc là tôi sẽ đau đớn gấp bội, thôi thì thế này có khi còn dễ
chịu đựng hơn, và tôi lại cố hướng suy nghĩ đến việc sắp được gặp
lại anh chị em để làm niềm vui.
Sau đó tôi xin phép đơn vị cho về nhà chị Tư Hoa để thăm các
anh chị em đang còn ở lại Sài Gòn. Thay vì được trở về với trọn
niềm vui sau mấy mươi năm xa cách thì hôm nay tôi lại phải dằn
nỗi đau đang nhói trong tim mà cúi đầu trước di ảnh của má và
cài mẩu vải đen trên ngực để chịu tang. Rồi tôi lại được nghe kể
402 Nguyễn Long Trảo

