Page 150 - tap 2 phan 1
P. 150
mà cũng không ai màng nhặt, bởi đó là những vật chết người thì
đem về để mà mang họa hay sao? Khi chúng tôi đến bến Bạch
Đằng, vào trong sân bay Tân Sơn Nhất thì thấy hàng loạt xe Honda
dựng sắp lớp, hoặc ngả nghiêng lổng chổng, những chiếc xe du lịch
đậu lộn xộn, chứng tỏ đã có những cuộc di tản hấp tấp hỗn loạn
từng diễn ra nơi đây. Tuy chúng tôi rất mê xe Honda nhưng chẳng
ai có ý định mang về làm của riêng, còn ô tô thì khỏi phải nói, kể cả
dân thành phố cũng không ai rớ đến. Tôi chỉ thấy những tốp người
đến khuân vác, hôi của tại các cơ sở làm việc của chế độ cũ đang bỏ
ngỏ nhưng không bị ai ngăn cản, kể cả các chiến sĩ của lực lượng
Tiếp quản, mặc dù nó diễn ra sờ sờ trước mắt họ.
Còn dân thành phố thì cũng đã hoàn hồn và lũ lượt đổ xô vào
khu trung tâm để coi mặt quân giải phóng, không khí hồ hởi phấn
khởi lộ rõ trên nét mặt của từng người. Ai có thể tưởng tượng sẽ có
một sự tiếp xúc thân mật, cởi mở của những người dân thành phố
đối với lực lượng quân đội mà mấy hôm trước đây họ còn gọi là
“đối phương”, những cư dân từ trước đến giờ chỉ có sống trong lòng
của cái xã hội do chế độ cũ kiểm soát, và trong đó phỏng có bao
nhiêu người lại có cảm tình với “Việt Cộng”, với “Bắc Việt”? Chưa
kể bộ máy chiến tranh tâm lý còn hù dọa về một cuộc “tắm máu”,
về việc Cộng sản sẽ dùng kềm rút móng tay móng chân sơn đỏ của
phụ nữ, về việc chỉ được mặc các quần áo màu đen, v.v... Những
luận điệu tuyên truyền bịa đặt từng một thời gây nỗi hoang mang
lo sợ trong đại bộ phận cư dân vùng đô thị. Không phải người ta
chỉ tỏ rõ thái độ thiện chí mà có nhiều người còn hăng hái tham
gia giữ gìn an ninh trật tự trên đường phố, trong khu dân cư, dưới
sự hướng dẫn của Lực lượng Giải phóng. Trong thời kháng chiến
chống Pháp tôi từng một lần chứng kiến lòng yêu nước của hàng
ngàn, hàng vạn đồng bào Sài Gòn khi họ ngang nhiên kéo nhau đi
dự đám tang Trần Văn Ơn trước mắt kẻ thù xâm lược trong phong
404 Nguyễn Long Trảo

