Page 151 - tap 2 phan 1
P. 151
trào học sinh - sinh viên Sài Gòn năm 1950, thì hôm nay lại một
lần nữa tôi được tận mắt nhìn thấy lòng yêu nước đó cũng tại Sài
Gòn này, thể hiện bằng sự nồng nhiệt đón chào những chiến sĩ vào
giải phóng thành phố. Và trong cuộc đời lính của mình, ba lần tôi
được chứng kiến cái vinh quang của bộ đội ta khi trở về với tư thế
người chiến thắng: một lần về tiếp quản Cao Lãnh, một lần tiến
quân vào tiếp quản Thủ đô, cuối cùng là lần hội quân giải phóng
Sài Gòn, và phải chăng đó chính là phần thưởng xứng đáng cho
những chiến sĩ trong Đoàn quân Giải phóng?
Còn về phía quân Việt Nam Cộng hòa thì ý chí chiến đấu đã
sụp đổ hoàn toàn. Chắc chắn là còn rất nhiều sĩ quan và binh lính
của chế độ cũ vẫn đang còn nằm yên trên cái đất Sài Gòn này,
nhưng ban ngày cũng như ban đêm không hề nghe tiếng súng
kháng cự của bất cứ đám tàn quân nào quấy phá trong thành phố
mới giải phóng. Tôi chợt nghĩ, nếu cục diện là ngược lại thì kẻ
địch cũng sẽ khó mà được yên trước các cuộc phản kích của các
lực lượng vũ trang nhân dân, cũng giống như khi quân Pháp tái
chiếm Sài Gòn vào tháng 9 năm 1945.
Xin được ghi lại một đoạn văn của Thượng tướng Trần Văn
Trà, nguyên Trưởng Ban Quân quản thành phố Sài Gòn:
Sài Gòn ngày 30-4 rực rỡ nắng vàng. Khắp phố phường, cờ
giải phóng nửa đỏ nửa xanh, xen kẽ với cờ đỏ sao vàng tung
bay trước gió. Cả Thành phố đổ ra đường, hạ cờ ngụy, treo cờ
ta, kêu gọi binh sĩ ngụy buông súng đầu hàng, giải tán ngụy
quyền, xây dựng Chánh quyền Cách mạng. Tất cả Thành phố
đứng lên, giữ trật tự, bảo vệ các nhà máy, cơ sở, cho cách
mạng, cho bản thân mình. Bao nhiêu năm mới có ngày nay.
Nhớ ngày 25 tháng 8 năm 1945 cũng tương tự như thế này,
rầm rập bước chân cách mạng. Mừng mừng, tủi tủi nhìn anh
bộ đội giải phóng, bộ đội Cụ Hồ, nhìn những chiếc xe tăng
Nối lại đôi bờ 405

