Page 149 - tap 2 phan 1
P. 149
về những ngày cuối cùng cũng như giờ phút lâm chung của má
mà rơi nước mắt. Đúng là một cuộc đời cơ cực, cho đến lúc chết
cũng vẫn trong hồi cơ cực! Lại nghe kể chuyện thằng Khiêm con
chị Hai Thuấn đã nhân lúc bọn ngụy đang rối loạn thừa cơ cướp
chiếc máy bay C.130 mà nó đang lái, bốc cả gia đình trốn ra nước
ngoài. Té ra đây là trường hợp cướp máy bay mà tôi từng nghe
báo, đài nói đến khi còn ở Hà Nội. Giật mình thấy sao trong gia
đình mình lại có nhiều người đứng trong hàng ngũ đối phương
đến thế: thằng B., thằng L. con chị Tư Hoa; thằng M., thằng K.
và thằng T. con chị Hai Thuấn; thằng Đại úy Chín G. đang sờ sờ
trước mắt, kể cả con Mười N. và con Út H.Q. cũng có chồng là sĩ
quan của phía bên kia; rồi còn có đứa nào nữa không, chưa biết!
Trước kia từng mong đến ngày giải phóng để được đoàn tụ với
cha mẹ, với anh chị em, nay cha mẹ đều đã đi xa, còn các anh,
các chị, các em, các cháu thì mỗi người một hướng, phức tạp rất
nhiều so với những gì từng nghĩ, rồi hệ lụy sẽ ra sao, chưa thể nói
trước được! Chỉ có điều là thay vì một niềm vui trọn vẹn thì lại là
buồn vui lẫn lộn, và trong tình cảm của người lính từng dấn thân
chiến đấu chống đế quốc xâm lược, còn có cả nỗi đau riêng không
tiện nói ra, đó là có những đứa em, đứa cháu trong gia đình đứng
trong hàng ngũ các thế lực thù địch, rất trùng hợp với những gì
tôi từng trăn trở nghĩ suy trên đèo Hải Vân mấy hôm trước. Lúc
này được biết có nhiều người trong gia đình cuộc sống đang gặp
khó khăn trong thời buổi lộn xộn, tôi lấy số tiền Cụ Hồ mang từ
miền Bắc về trợ giúp mỗi người một ít, trong đó có cả “ngài” Đại
úy Chín Giáp, được biết vì thiếu ăn mà phải tranh thủ lúc xô bồ
xô bộn tranh nhau đi vác gạo về nuôi vợ, nuôi con.
Những ngày này đi đến đâu cũng còn thấy bao nhiêu là quần
áo, giày dép, và có cả súng ống đạn dược của quân Việt Nam Cộng
hòa vứt la liệt trên các đường phố, các ngõ hẻm, các miệng cống,
Nối lại đôi bờ 403

