Page 147 - tap 2 phan 1
P. 147
19. Sài Gòn ngày trở về: vui và buồn
Như vậy là tôi đã thực sự về đến Sài Gòn. Nếu tính từ Tây
Ninh, nơi mà trước khi tập kết ra miền Bắc đêm đến tôi thường
hướng về nơi tôi từng cất bước ra đi, nó chỉ cách Sài Gòn có một
trăm cây số thôi, cũng phải mất hai mươi mốt năm trời mới về
tới. Còn nếu tính từ khi tôi rời khỏi nơi đây để tham gia cuộc
kháng chiến trường kỳ của dân tộc thì đã phải mất tới hai mươi
lăm năm, ai có thể nghĩ rằng cuộc chiến lại kéo dài đến thế? Cả
thời gian mấy mươi năm đầy phong ba bão táp với biết bao biến
động khôn lường, niềm hy vọng được trở về thành phố Sài Gòn
này suốt mấy mươi năm dài đằng đẵng cứ níu kéo trong trái tim,
có lúc cảm thấy có một niềm tin thật mãnh liệt, nhưng lắm lúc
lại thấy rất mong manh xa vời, bởi qua bao gian truân nguy hiểm
thì làm sao có thể tin chắc rằng mình còn có thể sống để mà nhìn
thấy ngày giải phóng, tuy không bao giờ mất niềm tin rằng ngày
đó nhất định sẽ đến trên đất nước thân yêu này. Bây giờ thì tôi đã
về đây thật rồi, Sài Gòn vừa quen vừa lạ đang sờ sờ trước mắt mà
có lúc vẫn còn sợ đây lại là một giấc mơ. Sài Gòn thân yêu của tôi
đã được giải phóng! Tôi đang đứng đây thật rồi, tôi sẽ được gặp lại
những người thân yêu, hạnh phúc biết nhường nào!
Nhưng than ôi, niềm vui lại không trọn vẹn... Số là sáng hôm
đó khi ra đứng trước cổng, thấy một cậu thanh niên vừa đèo một
anh bộ đội đi dạo chơi trong thành phố trở về, tôi gọi cậu ta lại và
bảo muốn nhờ giúp cho một việc là đến Nhà thờ Tin Lành Sài Gòn
tìm hỏi tin tức gia đình. Bởi theo lời kể của chị Bảy Liên thì má tôi
đã trở về sinh sống ở Sài Gòn, mà ba má tôi là người có đạo, hơn
nữa anh chị Hai Thuấn cũng là những mục sư kỳ cựu nên may ra
người ta cũng biết. Cậu ta trả lời gọn hơ: “Xong ngay!” rồi lên xe
chạy đi, tôi nhìn theo nhưng chẳng mấy tin tưởng. Chẳng ngờ đến
Nối lại đôi bờ 401

