Page 176 - tap 2 phan 1
P. 176

tục, nhưng có lẽ vì cái quân hàm đại úy và chiếc xe Jeep mang biển
           số quân sự mà họ chiếu cố giải quyết ngay trong đêm và sáng sớm
           hôm sau đã có thể chở nó ra về. Nhớ hoài cái cảnh nó vào quán

           phở ở thị xã Tây Ninh ăn một lúc hai tô liền và bảo rằng chưa bao
           giờ ăn phở lại ngon như vậy! Sau đó trong chuyến di chuyển máy
           móc về đặt trạm sửa chữa máy cày tại Mỹ Quý tôi cũng cho nó
           tháp tùng về tìm cơ hội làm ăn sinh sống. Rồi viên đại úy giáo viên
           Anh văn ngày nào của Trường Sinh ngữ Quân đội Việt Nam Cộng

           hòa lại có cái nghề mới là luộc hột vịt lộn, pha nước chanh giải
           khát đem ra bán cho thầy thợ và các khách hàng đến chữa máy, rồi
           sau đó đã trở lại nghề giáo viên sinh ngữ tại trường học Mỹ Quý.
           Thế nhưng sau này có người kể lại với tôi rằng mấy đứa con của
           nó có ý oán trách là tại sao tôi lại đưa cả gia đình chúng nó về ở

           nơi đồng quê cực khổ như vậy, tôi nghe mà buồn hết sức, bởi lúc
           đó nếu ở lại Sài Gòn thì liệu cha con tụi nó có thể làm gì được ra
           tiền để mà sống? Đúng là lòng người khó chiều!

               Một hôm tôi chạy xe Honda xuống Vĩnh Long thăm mấy mẹ
           con Mười Nhụy, khi bước chân vào nhà thì thấy vắng tanh, đồ
           đạc dọn đi đâu mất hết, nhà trống hoác trống huơ. Sang nhà Hai

           Đằng là anh chồng của Nhụy ở liền vách hỏi, anh ta nói quanh nói
           quẩn một hồi rồi nói thật là cả nhà đã đi vượt biên. Được tin này
           tôi thất vọng hết sức, té ra đứa em mà lâu nay mình thương yêu
           và thường xuyên chăm sóc lại bỏ trốn ra khỏi đất nước, bởi thời
           bấy giờ đây được coi là một tội rất nặng. Sau này được biết chuyến

           thuyền vượt biên lần đó thì ngoài gia đình Nhụy còn có gia đình
           của chị Tư Hoa và gia đình chú Sử, đều là bà con với nhau cả.
           Đặc biệt trong chuyến này họ còn móc nối được cho Văn là chồng
           Nhụy vốn là thiếu úy cảnh sát Việt Nam Cộng hòa đang bị giam
           giữ cải tạo ở Bưng Xẩm trốn ra cùng đi. Nhưng khi tàu ra đến Bến

           Tre thì bị bộ đội Biên phòng phát hiện và bắt nhốt cả. Riêng Văn



           430   Nguyễn Long Trảo
   171   172   173   174   175   176   177   178   179   180   181