Page 81 - tap 2 phan 1
P. 81
Có một lần khi xuống thăm, thằng bé đến sát bên tôi nài nỉ:
“Ba đừng cho con lên học lớp Năm nghe Ba!”. Tôi lấy làm lạ, bởi
nó còn đang ở lớp mẫu giáo kia mà! Hỏi tại sao thì nó nói rằng
lên lớp Năm sẽ bị ăn bánh bao sống. Sau khi tìm hiểu, té ra bên
lớp Năm ở Trường Tiểu học nhiều lần hấp bánh bao bị sống,
tiếng lành không đồn xa mà tiếng dữ lại đồn xa nên bọn trẻ cứ
nghĩ bụng rằng đã lên lớp Năm thì thế nào cũng bị ăn bánh bao
sống. Một cách suy diễn ngộ nghĩnh của trẻ con! Một lần khác
tôi cho con về ở chung với tôi trong cơ quan, được vài hôm lúc
tôi đang bận làm việc, bỏ thằng bé chơi quanh quẩn một mình,
nó bèn đến ôm cổ tôi nài nỉ: “Ba cho con về lớp ở chung với các
bạn đi, ở một mình với ba buồn lắm!”. Đúng là tâm lý của con trẻ,
làm sao chơi mà không có bạn nên tôi phải tranh thủ sớm đưa
nó trở về trường.
Trong thời gian máy bay Mỹ đánh căng ở Hà Nội, cũng là lúc
bà ngoại đau tim nặng, ban đêm phải mang mền chiếu xuống ngủ
dưới hầm trú ẩn, e rằng khi có báo động thì thân thể già cả bệnh
tật chạy không kịp. Trước tình cảnh đó tôi thấy không thể để con
tiếp tục ở nhà với ông bà ngoại, sợ thêm rối. Suy đi tính lại thì thấy
chỉ có cách đưa con lên gởi chỗ anh Tư Xương trong khu tập thể
nhà máy M.1 Bộ Tư lệnh Thông tin tại Phú Thọ, cách Hà Nội gần
trăm cây số. Tôi chở con trên chiếc xe máy loại “second-hand” mà
vợ đã nhờ chú Tạ Thu, em chị Tạ Thị Kiều, tìm mua ở chợ trời tận
bên Liên Xô mang về. Lượt đi thì thuận buồm xuôi gió, nhưng
chuyến về một mình lại xảy ra sự cố. Lúc đang chạy ngon trớn
trên cầu Việt Trì bỗng nhiên xe bị kẹt máy đột ngột đứng khựng
giữa cầu, cũng vừa lúc đó có một chiếc ô tô từ phía sau chạy trờ tới
buộc người lái xe phải kéo thắng tay thắng gấp, anh ta nổi nóng
nhảy xuống mắng xối xả, hỏi tôi muốn chết hay sao mà ngừng xe
kiểu gì kỳ cục vậy? Còn tôi thì cũng thấy lỗi là do mình, nên ra
Nối lại đôi bờ 335

