Page 83 - tap 2 phan 1
P. 83
“Ơ, anh bộ đội này “đèo” cóc bay ơi”, nhưng dân Hà Tây thường nói
dấu huyền thành dấu sắc cho nên chữ “đèo” lại bỏ dấu thành chữ
“đ…” nghe mà nín cười không được.
Có lần vì quá lo lắng nên nửa đêm tôi đạp xe qua thăm, thấy
từng tốp B-52 bay vào ném bom Hà Nội, mỗi tốp ba chiếc, đèn
xanh đèn đỏ trên từng chiếc rõ mồn một, bay ù ù qua đầu. Đến nơi
thấy thằng nhỏ đang nằm ngủ say trên giường, kêu nó dậy hỏi tại
sao không chạy ra hầm thì tội nghiệp, nó bảo rằng buồn ngủ quá!
Nhớ lại thì những ngày sơ tán lên Thạch Thất là những ngày
khá vất vả của thằng nhỏ. Lục lại bức thơ gởi cho bà xã khi đang
còn học ở Liên Xô, còn tôi thì đang tập trung chuẩn bị đi “B”, có
một đoạn kể về cảnh sơ tán này:
Về con, lâu nay anh rất thương cái cảnh con sống rày đây mai
đó, hết ở nơi này đến nơi khác, sống xa cả cha lẫn mẹ, thiếu sự
chăm sóc hằng ngày, mà hầu hết con phải tự lực, nhất là trong
những ngày gần đây. Em có biết không, trong những ngày bom
đánh căng ở Hà Nội và những vùng chung quanh, đêm đêm
máy bay B-52 lũ lượt bay qua đầu ầm ầm mà con vẫn ở nhà
nơi sơ tán có một mình, không ai cả. Có lúc con phải một mình
chạy ra hầm trú ẩn ngoài đường, nhưng có lúc lại ngủ say, mặc
cho máy bay cứ bay, con vẫn ngủ không hề hay biết. Nói thật
với em mấy ngày đó ở xa, anh lo hết sức, nhưng không làm gì
được. Thời gian gần đây, cứ thứ Hai và thứ Ba hằng tuần, chị
Liễu về Hà Nội còn con thì ở lại có một mình, tự lo cơm nước
nấu nướng, tối một mình ngủ, anh thấy thương con vô cùng, dù
sao con cũng chưa đến mười tuổi, rủi đêm hôm đau ốm hay có
việc gì xảy ra thì sao? Cái cảnh ăn uống của con mấy hôm đó
cũng thật tội nghiệp, có bữa lên thấy mỡ hết, muối hết mà nước
mắm cũng hết, chỉ còn vài quả trứng vịt, anh nhìn thật là đau
lòng! Cái tuổi con còn vô tư, sao cũng được, nhưng làm cha khi
Nối lại đôi bờ 337

