Page 86 - tap 2 phan 1
P. 86
vẫn nhận thức được rằng Đảng đang còn rất nhiều khuyết tật,
vận mệnh của Đảng đang còn là thử thách ở phía trước, nhưng
tôi luôn nghĩ rằng đã là đảng viên chân chính thì phải đem hết
sức mình để xây dựng làm cho tổ chức mạnh hơn, trong sạch
hơn, tuyệt nhiên không thể khuấy cho nó đục hơn, bôi nhọ cho
nó xấu hơn, và đây là điều mà mãi cho đến nay tôi vẫn luôn dặn
mình phải chú ý tự giữ.
Một thời gian không lâu sau khi tôi được kết nạp Đảng thì
không quân Mỹ bắt đầu ném bom miền Bắc. Đó là vào buổi trưa
ngày 05-8-1964, khi tôi đang gọi điện thoại cho một đơn vị phòng
không ở Hải Phòng, bỗng nghe từ đầu máy bên kia vang lên tiếng
hô là có lệnh báo động, thế rồi ngắt. Đến chiều thì có thông báo
máy bay Mỹ đã ném bom bắn phá Hòn Gai, ta đã bắn rơi được
máy bay phản lực và bắt sống được phi công Mỹ. Rồi liên tiếp mấy
ngày sau, Mỹ lại tiếp tục ném bom và bắn phá nhiều tỉnh dọc theo
bờ biển miền Trung.
Thế là cuộc chiến tranh phá hoại của quân Mỹ đã bắt đầu,
miền Bắc đã có chiến tranh, và lập tức các lực lượng phòng
không và pháo binh bờ biển cũng được chuyển sang tình trạng
sẵn sàng chiến đấu cao. Trước biến động to lớn này, là một người
lính, tôi nghĩ phải chăng một lần nữa Tổ quốc lại gọi đến tên, bảo
mình phải sẵn sàng đi đến những nơi gian nguy ác liệt nhất để
bảo vệ miền Bắc Xã hội chủ nghĩa thân yêu, quê hương thứ hai
của mình, cũng đồng thời là căn cứ địa vững chắc của miền Nam
ruột thịt.
Đúng như điều tôi suy nghĩ, khi các đợt ném bom đầu tiên
vừa chấm dứt là tôi được lệnh phải vào nắm ngay tình hình thiệt
hại của các radar cảnh giới thuộc các đơn vị phòng không không
quân ở Quân khu 4. Tất nhiên tôi phải chuẩn bị tư tưởng cho một
340 Nguyễn Long Trảo

