Page 84 - tap 2 phan 1
P. 84
nghĩ đến sao mà xót ruột. Mấy lúc đó anh mong em về làm sao!
Có em, anh an tâm biết mấy!...
Nhưng nếu em về rồi lại cũng phải ra đi theo yêu cầu của quê
hương trong tình hình mới, ai cũng phải đem hết sức mình, việc
riêng là việc nhỏ, thì có lẽ con lại cũng phải tiếp tục sống xa em.
Nghĩ càng thương cho con, con lại phải sống một mình như các
năm em đi xa, lại không có anh ở bên...
Trong thời gian sáu, bảy năm má thằng bé đi học Liên Xô,
ngoài việc chăm lo cho con trong hoàn cảnh chiến tranh tôi còn
phải bắt đầu giáo dục nhân cách cho con trẻ. Có một ấn tượng
rất đậm trong tâm trí tôi về việc nuôi dạy con cái. Đó là lúc tôi
vừa tập kết ra Bắc, tuổi còn rất trẻ, khi thấy cảnh nhà ông Tám,
chỉ có hai cha con ra đây với nhau mà đứa con lại phạm tội, phải
đi tù, ông sống cô đơn đau khổ, tôi tự nhủ sau này có con phải
dạy dỗ thật nghiêm, làm gì thì làm cũng quyết không để rơi vào
hoàn cảnh tương tự. Ngoài ra tôi còn chịu ảnh hưởng rất nặng
từ cách rèn luyện kỷ luật cứng nhắc của Trường Lục quân, cũng
như cách dạy con bằng roi bằng vọt của người cha mà tôi là đứa
phải hứng chịu nhiều nhất. Vả lại tôi cũng đâu có nhiều thời giờ
để ngồi tỉ tê giải thích lời hay lẽ thiệt cho đứa con đang còn quá
nhỏ nhưng cũng quá nghịch ngợm. Vì thế mà tôi đã nhiều lần
dạy con bằng đòn roi, điều khiến tôi lắm lúc phải ân hận. Ghi lại
đoạn thơ gởi cho vợ khi tôi được lệnh tập trung đi “B”:
Thật ra khi bước chân ra đi anh cũng thấy hài lòng là trong các
năm em đi vắng, trong điều kiện cho phép, anh đã làm hết sức
mình để chăm sóc cho con, từ việc nhỏ đến việc lớn, và nguồn
vui của anh cũng chỉ tìm thấy ở chỗ đó, anh không muốn tìm
nguồn vui nào khác hơn. Duy chỉ có một điều, mà chắc chắn
điều này sẽ day dứt mãi trong lòng: Anh thường hay đánh con.
Có bữa bảo viết bài, con mê chơi viết dối, viết sai, anh đánh,
338 Nguyễn Long Trảo

