Page 88 - tap 2 phan 1
P. 88
chắn sẽ khốc liệt và chẳng biết đến khi nào mới kết thúc. Và quả
đúng như vậy, cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc của đế quốc
Mỹ đã kéo dài hơn mười năm, và khi cuộc chiến tranh còn chưa
kết thúc thì tôi lại trở về miền Nam tham gia chiến đấu rồi ở lại
công tác luôn cho đến khi nghỉ hưu.
Sau hơn năm mươi năm người Nam kẻ Bắc, khi mọi câu chuyện
xưa hầu như đã đi vào trong quên lãng thì nào ngờ một lần nữa tôi
lại có cuộc hội ngộ đầy xúc động với hai anh em nhà Ninh, Tích
nhân chuyến viếng thăm khu di tích lăng mộ vua Lê ở Thanh Hóa
vào ngày 08-8-2016 của đoàn cán bộ hưu trí Thành phố Hồ Chí
Minh. Hôm đó, từ thành phố Thanh Hóa, tôi thuê taxi đi ngược
theo hướng Bắc về phía cầu Hàm Rồng, bởi theo ký ức thì nhà anh
em Ninh, Tích ở bên bờ Bắc về phía hạ lưu cầu khoảng một cây số,
tại một khúc quẹo của bờ đê, gần một ngôi đình, và cũng chỉ nhớ
được như vậy. Ngồi trên xe mà lòng cứ thắc thỏm năm ăn năm
thua, bởi đã qua năm mươi hai năm, vả lại khu vực chung quanh
cầu lại là một vùng chiến địa từng hứng chịu biết bao nhiêu bom
đạn thời máy bay Mỹ tập trung đánh phá cầu Hàm Rồng, ai còn ai
mất, nhà cửa, con người có còn ở chỗ cũ không, kể cả ngôi đình
có còn tồn tại hay không? Khi xe chạy sang bờ Bắc và rẽ phải độ
một cây số thì may quá, tôi vẫn còn nhận ra được khúc quẹo của
bờ đê, bên cạnh đó vẫn là một ngôi đình, nhưng không phải ngôi
đình theo ký ức, mà là một ngôi đình đã được xây cất lại; tuy nhiên
trong lòng đã thấy mừng vì ít ra cũng đã tìm được manh mối. Rẽ
xuống dốc độ một trăm mét, hỏi thăm một cụ già đang ngồi trước
cửa nhà hóng mát về một gia đình có ba người con tên là Điệp,
Ninh và Tích thì may ơi là may, ông chỉ ngay đến nhà ông Ninh
chuyên nghề bốc thuốc Nam cách đó không xa. Bản thân tôi cũng
không nghĩ rằng việc dò tìm lại thuận lợi đến thế, mà họ cũng hết
sức bất ngờ về chuyến viếng thăm đột xuất của tôi, bởi đã trên nửa
342 Nguyễn Long Trảo

