Page 87 - tap 2 phan 1
P. 87
chuyến đi đường dài từ Hà Nội đến giới tuyến Vĩnh Linh bằng
phương tiện chủ yếu là... con ngựa sắt.
Từ Hà Nội, tôi ngồi tàu hỏa đến ga Ninh Bình thì xuống đi
bằng xe đạp. Từ bốn giờ sáng đạp tới gần trưa thì đến cầu Hàm
Rồng, và thay vì đi tiếp tôi lại đạp xe đến nơi tôi từng đóng quân
khi mới từ miền Nam tập kết ra hồi 1954. Đã ngót nghét chục
năm, đến nay con người và cảnh vật đã có nhiều thay đổi, đời
sống khá hơn, có nhiều nhà mới, người dân ăn mặc lành lặn
hơn, bất giác tôi nhớ lại cuộc sống cơ cực đói kém của đồng bào
năm 1954 mà mừng thầm. Tôi đến tận nhà tôi từng đóng quân
một thời gian khá dài thuở ấy thì được biết ông bà cụ đã qua
đời, một số anh chị lớn có chồng có vợ đã ra riêng, chỉ còn lại
hai người là cậu Ninh và cô Tích, cả hai đều đã lớn khôn. Cuộc
gặp mặt sau mười năm xa cách thật vui vẻ ấm cúng. Một lần
nữa tôi lại được xuống tắm dòng sông Mã trong xanh và mát
lạnh vào giữa buổi trưa hè. Nhưng cái cô Tích, khi tôi ở đây thì
còn rất bé, nay đã là một thanh nữ đẫy đà, thế mà lúc tôi đang
trầm mình dưới dòng nước mát thì cô cũng chạy xuống tắm
theo, mạnh dạn bơi đến gần, rồi cũng không ngờ lao đến bám
vào vai tôi, với chiếc áo bó sát bộ ngực căng tròn đầy sức sống.
Thú thật là tôi cũng bất ngờ và có hơi ngượng, nhưng lại thấy
lòng tràn đầy yêu thương bởi nó thể hiện sự hồn nhiên tin cậy
đối với tôi như khi cô còn là em bé khi xưa. Buổi tối, chung
quanh ngọn đèn dầu, cả ba chúng tôi đều tranh nhau kể những
chuyện đã qua, rồi tôi lại được nằm trên bộ phản mà tôi từng
nằm cách đây mười năm, đánh một giấc ngon lành, chuẩn bị
cho một hành trình gian khổ tiếp theo. Sáng hôm sau tôi dậy
sớm, giã từ hai anh em rồi lên xe đạp về hướng Nghệ An, đi mà
nghĩ rằng sẽ khó có dịp gặp lại bởi đất nước đã bước vào thời
kỳ chiến tranh, cuộc chiến với một đế quốc hùng mạnh chắc
Nối lại đôi bờ 341

