Page 94 - tap 2 phan 1
P. 94
nhớ rằng tất cả ba đài radar cảnh giới ở Quân khu 4 đều an toàn
và tiếp tục hoạt động tốt. Thật là mừng!
Đến đây thì tôi có thể trở về, nhưng tôi vẫn cố đạp xe đến tận
Vĩnh Linh để được sống đôi ngày và quan sát xem cái vùng giới
tuyến quân sự tạm thời nó ra làm sao, và được đi đến cầu Hiền
Lương để có thể tận mắt nhìn về bên kia là địa đầu của quê hương
miền Nam mà tôi luôn đêm nhớ ngày mong. Tôi đã đến được thị
trấn Hồ Xá, nơi mà nhiều gia đình vẫn còn nhiều bà con thân
thuộc đang ở bờ Nam. Tuy chỉ cách có một con sông, nhưng nỗi
khổ của sự chia lìa cũng chẳng thua kém gì những anh em miền
Nam tập kết mà quê hương đang xa lơ xa lắc như chúng tôi, bởi
vì hai bên bờ đều là vùng hạn chế đi lại, không thể tiếp cận. Cũng
vì thế mà ước muốn ra đến cầu Hiền Lương của tôi cũng không
thực hiện được vì người ta không cấp phép. Bù lại tôi được biết tại
Vĩnh Linh đã thiết lập một cơ sở quân y tiền phương để chữa trị
các thương binh từ miền Nam chuyển ra, và xây một nghĩa trang
riêng để chôn cất các liệt sĩ, điều đó có nghĩa là cuộc chiến đấu của
quân dân miền Nam đang ngày càng quyết liệt, và ngày giải phóng
miền Nam cũng sẽ từng bước đến gần.
Thế là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ công tác qua một chuyến đi
xa bốn, năm trăm cây số, một người một “ngựa”, từ Thủ đô Hà Nội
đi dọc các tỉnh miền Trung đến tận giới tuyến quân sự tạm thời.
Một chuyến đi khá gian truân khi Mỹ bắt đầu ném bom miền Bắc.
Về tới Hà Nội, tôi lại được phái đến đôn đốc việc sơ tán các
máy móc thiết bị tại Nhà máy Z-1, là nhà máy tôi từng tham gia
xây dựng ở một vùng khá xa thị xã Yên Bái. Trong chuyến công
tác này, lần đầu tiên tôi mới biết thế nào là bom bi Mỹ, thứ trước
đó không lâu đã giết chết anh Khánh là người cùng cơ quan.
Vào một buổi sáng lúc có báo động, tôi đang đứng trên miệng
348 Nguyễn Long Trảo

