Page 18 - nguoi anh hung chan dat
P. 18
Người anh hùng ch ân đất 19
trò cứ ngồi trên bàn học đàng hoàng. Chúng nó là lũ cướp nước, chúng
sợ mình mới phải, các con à.
Cả lớp khoanh tay, đổng thanh “dạ”, rồi ngồi vào bàn học tiếp.
Một đứa học trò vội mách thầy:
- Hồi nãy ai cũng sợ, cũng ôm siết lấy nhau để trốn. Trò Bảy ôm siết
con, khiến con muốn nghẹt thở luôn vậy thầy.
- Bảy, có phải vì sợ quá mà ôm siết bạn đến nghẹt thở không?
- Thưa thầy, nó nói xạo đó. Trò Bé Ba đó ôm siết con, nên con cũng
ôm siết trò ấy cho cả hai cùng nhỏ lại để bọn Tây không nhìn thấy. Bây
giờ bày đặt méc thót với thầy. Mai mốt Tây nó tới nữa, Bảy nầy bỏ cho
mà chết luôn chớ hổng thèm ôm đâu. Làm như người ta thích ôm mình
lắm vậy.
Tự dưng cả bọn con gái vỗ tay trêu chọc làm cho cu Bảy thưỡn mặt
sượng sùng.
- Nhớ đó, rồi sẽ biết tay thằng cỡi bò nầy. - Bảy cố vớt vát thể diện
mình là thằng đực rựa.
Buổi học tiếp tục. Chốc chốc cu Bảy lại ngó sang chỗ bạn gái vừa
méc mình, nghiến răng, gật gật đầu.
- Liệu mầy đó, nhỏ à?
- Đồ thù vặt!
Thế rồi một hôm, vừa nhận tuổi thứ 9 mấy bữa, bất thần Bảy lội qua
một khoảng đồng, mấy con rạch, hớt hởi hỏi xin người bác ruột của mình
5 đồng xu để vê' cưới vợ. Ông bác trố mắt nhìn, hỏi:
- Mầy nói giỡn với tao à?
- Không, con nói thiệt. - Bảy quả quyết bằng cách đưa cánh tay phải
lên trời như thề.
- Mẩy cưới con nào? Nó là con của ai?
- Con cưới một hơi mấy đứa luôn. Tụi nó, con bà Năm, bà Ba, bà
Bảy đang chơi chòi dưới gốc cây xoài tượng. Tụi nó thách con có một
đồng xu nạp tài là cho cưới hết, cho làm chổng hết một đám luôn. Nó khi
dễ con nghèo. Có cả con bé con không thích nó nữa. Con phải cưới được
nó, rồi cho nó biết tay!

