Page 306 - nguoi anh hung chan dat
P. 306
Người anh hùng ch ân đất 307
chiếc khăn rằn tắm và câu chuyện kể về những con rắn hổ mây hay bắt
nạt người đi rừng đốn dứa chặt tre cứ quấn chặt cái khăn có hơi người
mà ông nội kể, đến chuyện bắt mấy đứa nhỏ hàng xóm làm vợ, chuyện
làm chảy máu đầu thằng bạn khi đánh trận trên đổng chiều, đến buổi
chạng vạng lặn trốn dưới tán bần xanh khiến mọi người mất vía; chuyện
hai anh em ôm chiếc xà vi đuổi chuột làm súng bắn máy bay rồi hút đầu
xuống bùn lủi trốn... cứ hiện dần lên như những giọt rượu cay nồng nhỏ
xuống tâm tư con người sinh ra từ sen súng, nay được trở về trong tuổi
hoàng hôn với sen súng ruộng đổng. Không ngờ uống rượu một mình
giữa đêm quê nó nồng đượm, ngọt ngào và nên thơ đến vậy. Bao nhiêu
là suy tư sâu thẳm, bao nhiêu là tiếng nói của thằng cu, con bé vọng về...
Có cả tiếng cúm núm kêu, tiếng ếch uệch, tiếng rắn lục huýt sáo, tiếng gà
gáy điểm canh 50, 60 năm trước vẫn còn như mới hôm qua. Một điệu Lý
Mù Ư man mác tìm về: “Trăng sáng chưa qua sông, à ơi! Mù u chưa chín.
Trăng sáng qua bên kia sông rồi, à ơi! Mù u cũng vừa rơi... Ngày em là
trăng non anh không chịu tới, à ơi! Bây giờ người ta rước em đi rồi, anh
ngồi bến nước buồn than...!” Ôi, giá như mình biết hò đối đáp. Thảo nào
ngày xưa...? Và Bảy bỗng dưng nhớ tới Võ Văn Mẫn - thằng bạn hay làm
thơ, hay lãng mạn của mình thuở học hành và đánh nhau trên trời với phi
công Mỹ. Hơn hai mươi năm nay, không ngày giỗ nào của Mẫn mà thiếu
vắng anh, từ lần đẩu tiên sau Giải phóng - năm 1975 cho đến năm nẩy.
Mẫn vẫn thế, vẫn là chàng trai có vợ mà chưa kịp cưới, hẹn cô sinh viên
đến thăm để chuẩn bị làm lễ cưới, rồi đã không về, cứ ra đi như chỉ là
nhỡ hẹn mà thôi. Thằng bạn đã để cô gái Hà Nội - Tây Đô về thăm và ra
mắt cha mẹ, dòng họ bên chồng một mình mà đưa mắt ngó qua tàn khói
hương. Thằng bạn đã nhắc cho anh từng công thức toán để đi thi, đã cắt
nghĩa cho Bảy nghe thế nào là lãng mạn. Thằng bạn hay hát, hay ngâm
thơ, đọc thơ Đổ Chiểu cả đêm dài cho Bảy và bạn bè nghe để học thuộc
lòng. Và nước mắt lại rơi như những giọt rượu mặn, nước mắt lại rơi như
những giọt sương đồng vừa dột từ nóc căn lều của một đời người...
Rồi buổi bình minh hiện lên chói chang trên đồng ruộng với điệu
nhạc rộn ràng của những đàn chim áo già, chim lá rụng và những chị chìa
vôi hay chuyện líu lo nhảy múa trên những bụi cây rừng. Dường như lũ
chim lại nhắc cho Bảy nhớ những cung bậc sống của đồng quê, cứ nhàn
nhã hổn nhiên, không có gì phải vội vã hết. ơ đây mọi thứ vẫn tình tự
xảy ra, sinh ra từ cỏ đất - thiên nhiên, không ai bon bả, giật giành, không

