Page 307 - nguoi anh hung chan dat
P. 307

308                         T rú c  Phương





          ai  lấy cắp  đi  những  thứ  mà  con  người  có,  từ  cây cỏ,  đất  đai  đến  nụ  cười,
          niềm  vui  thôn  dã  và  những  ước  mơ  ấp  ủ  trong  lòng.  Những  bông  sen
          hồng,  trắng  dưới  nắng  lung  linh;  những  chùm  bông  súng  khoe  màu  sặc
          sỡ,  khiêm  nhị,  những  bông hoa  tím  bìm  bìm,  những  bông  lục  bình  chân
          dị  dưới  mé  sông  vẫn  rộn  rã  cùng  buổi  ban  mai  chào  đón  thằng  bé  ngày
          xưa trở về...
                Những người  nhân  công đầu tiên vừa mang vá, leng,  kéo  đến tụ tập
          bên  bình trà nói  chuyện  đào  mương.  Chiếc  máy xới vừa bò vào  ruộng với
          tiếng  nổ giòn  giã và  mùi  khói  dầu  nhắc Bảy nhớ thời  quê mùa thích  ngửi
          mùi  xăng  mỗi  lẩn  có  xe  chạy  ngang  ngoài  lộ  lớn.  Tiếng  réo  gọi,  “ỳ”,  “hú”
          nhau nhắc  nhớ những ngày xa xưa  công dẩn,  công đổi  của lối xóm  chòm
          riềng.  Một  tình  yêu  dành  cho  cỏ  đất,  dành  cho  cuộc  sống  làng  quê  sống
          lại  mãnh  liệt  trong  Bảy với  những  ánh  mắt  nhìn  từ  tâm,  thân  thiện  cùng
          những nụ  cười.  Người nông thôn  nhìn  nhau khác với  người  thành  thị, họ
          không  hay nghi  ngờ,  xa  lạ,  khách  khí,  lúc  nào  cũng  tính  chuyện  ăn  thua,
          hơn  thiệt,  lỗ  lời.  Họ  thô  mộc,  chân  thành,  ruột  để  ngoài  da.  Thật  là  hợp
          với  tính  tình  Bảy,  cái  gì  cũng  chân  chất,  thẳng  đuột,  không  màu  mè,  úp
          mở,  vòng  vèo,  nói  trước  hiểu  sau.  Bảy  lại  trách  mình  sau  cứ  bịn  rịn  mãi
          ở  thành  phố  để phải  mất  hết  7  năm  mới  quyết  định  về xứ,  rồi  loay hoay
          ngoài thị xã Sa Đéc với con gái út mất ba năm  cho nó yên bề.  Nếu vê' sớm
         hơn thì bây giờ cỏ thể ngồi vắt chân chữ ngũ trước thềm ba một ngôi nhà
          nhỏ  gọn  nhưng  không  kém  phần  khang  trang  để  nhắc  chuyện  đời  xưa
          như  một  bậc  lão  nông  tri  điền  rồi.  Nhất  định  trong vòng  5  năm  phải  đạt
         được  trót lọt kế hoạch  đề ra!
               Đang  thiếu  gạo  mắm,  bột  ngọt,  hành  tiêu,  trà  thuốc  và  những  thứ
         vật  dụng lắt  nhắt  không  tên  khác  thì  như  hậu  phương bao  la  -  vợ  Bảy và
         con  gái  Út xuất  hiện  với bao  thứ  cẩn  dùng.
               -  Ôi,  hoan  hô  bà xã và con  gái  cưng của bố!
                Nhìn  thấy  hình  thù  của  chổng  và  cha  giống  hệt  người  nông  dân
         chân  phèn,  hai  mẹ con  không khỏi bùi  ngùi.
               -  Cực lắm  hả  ông?

               -  Cực  gì,  sướng  muốn  chết  là  đằng  khác.  Biết  vẩy  mình  về  từ  sớm
         thì hốm nay có cái để hưởng rồi.  Nhưng không sao,  không có việc gì khó,
         chỉ cẩn hai năm là bắt đẩu an nhiên tự tại. Mình toàn chỉ huy anh em làm
         chứ  có  cực  gì  đâu.  Kế hoạch:  xới  xong  sẽ  xạ  lúa  ngắn  ngày,  ao  đào  xong
   302   303   304   305   306   307   308   309   310   311   312