Page 308 - nguoi anh hung chan dat
P. 308

1
                                Người anh hùng ch ân  đất                    309




         sẽ  thả  hàng  vạn  con  cá  phi,  cá  rô,  cá  lóc,  sặt  rằn.  Bờ bao  sẽ  trổng  rẫy và
         cây lâu  năm.  Ngôi  nhà  mình  sẽ  cất  chỗ  vuông  nền  nầy.  Nhà  cấp  bốn,  có
         ô-văn và phù hiệu Không quân phía trước,  lợp  ngói  Biên  Hòa.  Chỗ  nầy là
         sân  trổng  hoa  kiểng,  mấy cây  ăn  trái  cho  cháu  nội  cháu  ngoại  vê'  đây tha
         hồ  hái...

               -  Ôi, ba nói nghe thích lắm.  Mai kia cho  con  gái về sống với Ba Mẹ.
               -  Không  được,  con  phải  sống  ở  thị  xã  để còn  cho  cháu  của  ông  bà
         ngoại  đi  học  đi  hành.  Trong  nẩy  chỉ  có  ba  với  mẹ,  lâu  lâu  các  con  đưa
         cháu vê' chơi với  ông bà.
               -  Ba  con  tính  hay lắm.  Mẹ  muốn  tối  này ở lại với ba  con  một  đêm.
         Mẹ xa  quê  ruộng  cũng mất  hơn  50  năm  rồi...
               -  Thằng  Mẫn  ngày xưa vẫn  hay nói  như  thầy  đời:  ninh  ông  dù  bao
         nhiêu  tuổi,  trước  ninh  bà  cũng  là  trẻ  con...  Không  biết  ngày  yêu  nhau,
         thằng Mẫn  có  kịp  làm  trẻ  con  trước  cô  gái  Hà Thành  của nó...?

               -  Yêu  là  cho  nhau  mà...
               -  Ngày đó,  trước khi  làm  đám  cưới, bà có  cho  tui  đâu.

               -  Ông nẩy,  tui  giữ là giữ  cho  ông,  chứ  cho  ai?
               -  Cứ  như  địa chủ giữ  đất thu tô  không cho  Việt Minh  lấy vậy.
               -  Ông là chủ chứ có phải tá điền đâu. Nhưng mà hồi đó, tui là người
          của  tổ  chức,  con  của  Nhà  nước,  của  dân  rồi,  phải  giữ  gìn  vậy  chứ  sao?
          Con  gái  ngày xưa  mà.  Bây giờ thì  gần  hết  đời  cho  ông rồi.
               -  Tui  cũng vậy chứ  hơn  gì  bà.  Tui  là  thằng  nông  dân  quê  mùa  một
          cục.  Cả  đời  chỉ  có  một  lần  chọc  gái,  một  lần  nghe  nói  đến  con  gái:  lần
          nhất,  thổi  đèn,  rồi  sau  đó  không  biết  làm  gì;  lần  hai,  ông  già  hô  cưới vợ,
          trốn  nhà  đi  theo  Kháng  chiến  luôn  cho  tới  bây giờ.  -  Dừng  lại  chút,  Bảy
          tiếp  -  Hôm  mới  về,  tui  có  tìm  đến  am  của  cô  gái  ngày  xưa  tui  thổi  đèn
          đêm  đi  trể  cá  lòng  tong,  nhưng  không  gặp.  Tội  nghiệp,  cô  ấy  có  tới  hai
          người chồng bị chế độ Việt Nam Cộng hòa bắt quân  dịch,  cả hai đểu chết
          trận  mà  chưa kịp  cùng  cô  ấy có  đứa  con  nào.  Buồn  quá,  cô  ấy  đi  tu.  Bây
          giờ đã thành sư bà rồi. Cô ấy bệnh phải qua Cao Lãnh điều trị trong Bệnh
          Viện Y học Dân tộc.  Tui không rảnh để đi thăm.  Công việc  đăng đăng đê
          đê  thế nẩy,  đâu bỏ buổi nào  mà đi  được.
                -  Ông đưa  địa chỉ,  tui sẽ  đi thăm  chị  ấy.
   303   304   305   306   307   308   309   310   311   312   313